Lillie

Mờ đầu thì là thế, chán quá chả viết tiếp nữa =))

Bà chị thật là nguy hiểm =)

.

———–

.

Trời ơi.

Lillie đập mặt xuống bàn giấy, rên rỉ.

Trời ơi.

Lại rên rỉ.

Trời ơi. Trời ơi. Trời ơi.

– Đừng có trời ơi nữa. Tập trung vào làm việc cho tôi.

Một giọng nói lạnh lùng cất lên cắt ngang dòng tâm sự thủ thỉ với trời xanh của Lillie. Cô nàng chẳng buồn ngước lên. Cô ta biết rõ người đó là ai mà, là thằng cha sếp trời đánh của cô ta, một thằng sadist chính hiệu (theo lời cô ta thì là thế) chuyên lấy việc hành hạ đám nhân viên con ong cái kiến bé nhỏ làm trò vui. Một người đàn ông trung niên tuổi đã sát nửa cuộc đời, tuy mặt mũi khá được nhưng vẫn ế vợ chỉ vì có sở thích rất xì tin hay huỵch toẹt ra là “cưa sừng làm nghé”: mỗi ngày đến sở là một màu áo vét khác nhau, mà toàn là màu chóe mới đáng sợ. Một tuần thì hắn ta diễu đủ bảy màu áo, có hôm còn lôi cả áo phông hình năm anh em siêu nhân ra khoe hàng. Tất nhiên, người tuổi càng cao thì càng khó chấp nhận được sự khe khắt của thời gian, việc “cưa sừng làm nghé” cũng là điều dễ thông cảm. Có điều, cưa quá mức đến độ phản nghệ thuật như hắn ta thì không thể chấp nhận nổi.

Về mặt khiếu thẩm mỹ, hắn ta không bình thường. Tính cách, càng bất thường. Nhân phẩm, nhất định là có vấn đề. Read more

Kat – Chapter 2

Kat

.

Author: Earlpanda

Genres: Humor, Fantasy, Supernatural, Friendship.
Rating: T
Summary: Chuyến hành trình đi tìm ý tưởng sáng tác của một nhà văn.

A/N:

– Lấy cảm hứng từ Nim’s Island.
– Cố gắng sẽ hoàn thiện cái này, không drop nữa. – -”’ Mình thật là……
– Độ dài đang hướng tới: 5 chap.
– Tự thấy cái này nên viết longfic thì hơn, nhưng mình thật sự không đủ sức + kiến thức + kiên nhẫn để theo đuổi.
– Cuối cùng, err, vẫn câu cũ, xin đừng đem đi đâu mà chưa hỏi tớ qua một tiếng. Cám ơn. 

.

.

——o.O.o——-

.

.

1.

.

Cuốn tiểu thuyết đầu tiên được xuất bản của tôi là một câu chuyện do tôi tưởng tượng ra, kể về các chuyến phiêu lưu đi qua các vùng đất của một gã có biệt danh là Kat. Nguồn gốc cái tên kỳ quặc và có phần nữ tính này cũng dễ hiểu thôi. Xù, con mèo trắng béo ục ịch của tôi, cái gì cũng tốt, cái gì cũng hay, bộ dáng dễ thương lại còn thông minh, biết đi vệ sinh đúng chỗ, biết leo lên những nơi được phép leo, biết đường không ăn vụng, chỉ có duy nhất một nhược điểm chết người: rất sợ gián. Một ngày nọ, lúc tôi đang phân vân nghĩ tên nhân vật thì đột nhiên con Xù, có lẽ là nhìn thấy con gián bay lởn vởn ở đâu đó, rú lên kinh hãi rồi xông thẳng vào giữa mặt tôi. Bốn chân nó co quắp, miêu trảo cắm vào đầu tôi đau nhói, mồm tôi không thốt lên được câu gì vì lông mèo đã nhét đầy vào họng rồi. Đầu tôi lúc ấy tràn đầy hận ý mang tên “mèo”. “Mèo” trong tiếng Anh là “Cat”, thay chữ “C” bằng “K” thì là “Kat”. Tự dưng tôi nghĩ thế, thấy không tồi, liền đặt tên cho nhân vật chính của mình luôn.

Kat là tập hợp tất cả những gì tôi mơ ước, tức là đối lập hoàn toàn với tôi. Khoảng ba mươi tuổi, cao ráo điển trai, phong độ ngời ngời, đầu óc cũng thông minh lanh lợi, phải mỗi tội tính cách hơi có vấn đề một chút. Biến thái lại thích tỏ vẻ với người đẹp, ham chơi, đôi lúc lại tíu tít như con nít, được cái cũng tốt bụng và phóng khoáng nên hay được lòng người khác. Tôi nhớ vì mình thấy cái thằng này hay ỷ ta thông minh, toàn đâm đầu vào chỗ nguy hiểm chết người nên có hơi ngứa tay, cuối cùng kết truyện cho hắn phiêu lưu lên thiên đàng luôn.

Giờ đây, cái thằng biến thái trước mắt tôi, cả ngoại hình lẫn cách nói năng đều y hệt như tôi tưởng tượng trong tiểu thuyết của mình.

– Kat…

Tôi lẩm bẩm, rồi kinh hoàng bỏ tay ra, nhanh chóng đứng dậy, mắt liếc xuống nhìn cái thằng đương nằm chỏng chơ dưới đất với ánh mắt đầy sợ hãi xen lẫn khinh bỉ.

Kat… chỉ là nhân vật hư cấu thôi mà?

– Thái độ gì đấy?

Hắn cười cười, phủi quần áo, đứng lên.

– Thế còn chú mày là sao? Đừng bảo cuối truyện chị để chú mày lên trời nên oán hận tích tụ, quay về đây ám chị nhé?

Tôi lấy hết can đảm ra đối đáp.

Dù gì thì hắn cũng là nhân vật do tôi tưởng tượng ra, thế quái nào mà dám đánh tôi hay làm tổn hại đến ngọc thể của tôi được chứ.

– À cũng có thể cho là như thế… – Hắn gật gật đầu, rồi chuyển đổi thái độ ngay tắp lự, gào lên phẫn uất bi thương. – Sao cô nỡ cho tôi chấm dứt một đời oanh liệt bằng cách chết thảm như thế? Rơi xuống vực ư? Thế mà coi được hả?

– Thế chú ý kiến gì chị? Chị đây là tác giả, tác giả là luật, rõ chưa? Với lại, rớt vực chết không phải giống Sherlock Holmes à? Được chết cùng cách với vĩ nhân như thế, chú mày phải thấy tự hào chứ?

– Tự hào cái con khỉ! Sherlock Holmes rớt vực nhưng có chết đâu?

– Đấy là vì ngài Conan Doyle bị độc giả đe doạ không cho Holmes chết thôi!

– Không cãi nhau với cô nữa!

Kat quay lưng lại như kiểu nhóc tì giận dỗi.

– Chú cãi không được thì nói toẹt ra đi, làm gì phải dỗi chị như thế!

Tôi cười hơ hớ một cách sung sướng. Có thằng đàn em kể cũng tốt thật đấy. Tôi nên viết thêm mấy cuốn tiểu thuyết nữa. Cho chúng nó hiện hồn về đây bắt nạt cũng tốt.

Trong lúc thằng bé đang tỏ vẻ giận dỗi, tôi tiện thể đi thay đồ. Thay xong vẫn thấy vẫn hắn đứng ngu người chỗ đó, cảm thấy đặt bức tượng một thằng đàn ông ngay trước cửa nhà vệ sinh một thiếu nữ khả ái như tôi thì có phần thô bỉ, tôi liền tới chỗ hắn vỗ vai ra chiều an ủi.

– Mày đừng đứng đấy nữa. Hỏng cảnh đẹp của chị.

– …

– Thôi được rồi. Rút cục thế là thế nào? Sao chú có mặt ở đây được? Không phải là chị đây bị hoang tưởng đấy chứ?

– Không phải cô đang tìm kiếm ý tưởng để viết sao? Tôi tới giúp cô.

– Ý tưởng một thằng dâm tặc xông vào phòng tắm của thiếu nữ à? Nếu mày muốn chị viết truyện sex thì quên đi.

– Ha…

Kat đột nhiên phì cười, đứng dựa vào tường, chống chân với vẻ rất ngầu, nhìn tôi cười đểu.

– Ý gì đấy?

Tôi đánh hơi được mùi nguy hiểm, bất giác đứng lùi lại.

Quả đúng linh cảm tôi chẳng sai, cái thằng khốn nạn kia lấy áo khoác tôi treo trên móc ở gần đấy, rồi hùng hổ xông tới chỗ tôi. Tôi gào lên kinh hãi.

– Đứng lại! Mày làm cái trò gì đấy?? Lấy áo khoác chị làm gì??? Không không không!! Dừng! Chị là tác giả, mày không có quyền lôi hay kéo gì sất!!

Mặc kệ lời tôi gào thét, Kat vẫn túm chặt lấy tay tôi, lôi xềnh xệch đi. Tôi sợ hãi thấy cánh cửa ra vào đang dần dần gần lại.

– Coi kìa! Cô muốn ý tưởng để viết mà! Phải ra ngoài xem thế giới kia rộng lớn đẹp đẽ ra làm sao chứ!

– Tôi không cần biết!!!

Tôi khóc thét lên, tay tóm lấy bờ tường, giằng co một hồi nhất quyết không để bị kéo ra ngoài. Thằng con khốn nạn! Mất dạy! Vô lễ! Láo toét! Biết thế tôi đã chẳng tạo ra nó làm gì!

– Tôi không thể!…

Tôi ôm lấy cái tường khóc nức nở, đầu quay về cảnh tượng gần hai chục năm về trước, cái ngày đầu tiên đi học mẫu giáo tôi cũng bám chặt vào tường thế này, thân người thì bị mẹ kéo đi.

– Không có gì là không thể cả.

– Đừng có lôi câu chính tôi viết ra mà đốp lại tôi! Bảo chú nhảy từ lầu thượng của toà nhà cao tầng xem chú có làm nổi không?

– Có dây là được mà.

– Thôi đi! Không có lý do gì tôi phải đi cả!!

– Thế cái này có là lý do không?

Giọng Kat trở nên bí hiểm lạ. Tôi ngừng nấc lên, chùi chùi mũi rồi quay ra đằng sau. Tôi suýt ngất khi nhìn thấy cái vòng tay bằng bạch ngọc – kỷ vật của mẹ tôi – đang nằm chỏng chơ trên tay hắn.

– Trả đây!

– Không trả!

Cái vòng về giá trị vật chất cũng bình thường, nhưng mang ý nghĩa rất lớn về tinh thần. Tôi không thể để mất nó được.

Cái thằng khốn nạn lại nhìn tôi cười mất dạy, tung cái vòng lên cao. Một ánh sáng bạc loé lên rồi nó biến mất vào khoảng không, giống như chưa hề tồn tại. Tôi đơ người.

– Vậy là phải đi tìm rồi.

– Mày…mày…mày…mày…mày…

Tôi lắp bắp ấp úng mãi không nói nên câu. Người tôi mềm nhũn vì sốc.

Hắn nhanh chóng lợi dụng thời cơ cầm tay tôi lôi tôi ra ngoài sân. Gió lạnh cuối thu thốc vào mặt tôi. Trái tim thiếu nữ mong manh yếu ớt của tôi vỡ tan thành từng mảnh vì sợ hãi. Tôi không nhớ là mình đã xây dựng nhân vật Kat có phép thuật cơ đấy.

Tôi khóc không thành tiếng.

.

[tbc]

Legal Guns – Chapter 5

Phải nhẫn nhịn thì rõ ràng rồi, nhưng nhẫn nhịn như thế nào thì là chuyện khác.

Barney toát mồ hôi hột nhìn sếp gã đang cười đến hớn hở. Đấy, hắn ta chỉ cười rạng rỡ đẹp đẽ thế mỗi khi muốn giết người thôi. Chứ bình thường, toàn xài cái kiểu phởn chí tởm lợm.

Read more

Legal Guns – Chapter 4

Barney gã không phải đối thủ của Seff.

 

Ấy thì nói hiểu là hiểu như thế, đương nhiên gã phải kém hắn một chút rồi. Hắn ta sống lâu hơn gã những bốn năm, đã thế lại là sếp sòng nguyên một cái chi nhánh, ngày ngày tháng tháng ăn mảnh thành tích lương lộc của nhà nước, rõ ràng không thể là hạng bình thường.

 

Nhưng, rút cục thì, Barney Roth là ai kia chứ? Gã sao có thể nằm im một chỗ để bị bắt nạt được? Gã nhếch mép cười đểu.

Read more

Kat – Chapter 1

Kat

.

Author: Earlpanda

Genres: Humor, Fantasy, Supernatural, Friendship.
Rating: T
Summary: Chuyến hành trình đi tìm ý tưởng sáng tác của một nhà văn.

A/N:

– Lấy cảm hứng từ Nim’s Island.
– Cố gắng sẽ hoàn thiện cái này, không drop nữa. – -”’ Mình thật là……
– Độ dài đang hướng tới: 5 chap.
– Tự thấy cái này nên viết longfic thì hơn, nhưng mình thật sự không đủ sức + kiến thức + kiên nhẫn để theo đuổi.
– Cuối cùng, err, vẫn câu cũ, xin đừng đem đi đâu mà chưa hỏi tớ qua một tiếng. Cám ơn. 

.

.

——o.O.o——-

.

.

1.

.

Nghề nghiệp của tôi là nhà văn. Hay ít nhất đấy là cái thứ được ghi trong tờ sơ yếu lí lịch nhạt nhẽo và khá thảm hại của tôi. Không nói đùa, tôi rất coi trọng nghề này. Vì vậy mà bất cứ ai gọi tôi là nhà văn, tôi đều thấy thật sự là rất xấu hổ. Ngoài một cuốn tiểu thuyết viễn tưởng được xuất bản ra, tôi chẳng còn gì hết. Tôi chưa bao giờ hài lòng với bản thân. Tôi cố gắng viết, viết và viết, nhưng cứ đến nửa chừng là bỏ dở. Tôi bế tắc.
Read more

Legal Guns – Chapter 3

Gã, Barney Roth, 23 tuổi, là kẻ tuyệt đối hoàn hảo không-gì-hoàn-hảo hơn. Cao ráo, thông mình, đẹp trai, tóm lại là hình tượng tuyệt vời trong mộng của nhiều cô gái. Là học sinh xuất sắc nhất trường Đại học pháp thuật quốc gia, sau khi tốt nghiệp gã quyết định thi vào bộ LG. Thứ nhất, làm nghề này tuy nguy hiểm, nhưng giàu. Mà gã thì tuổi trẻ phơi phới coi trời bằng vung, có tí mạo hiểm hay liều mạng cũng là chuyện thường. Thứ hai, gã có thể tha hồ xài vũ khí hay phép thuật dạng nguy hiểm mà không lo bị bắt.

 

Vũ khí của hắn là súng. Cái này là năng khiếu trời sinh. Ngay từ ngày bé, gã đã bộc lộ vài tố chất của một xạ thủ tuyệt vời. Trong những hội chợ thường hay có cái trò bắn súng có thưởng: một khẩu súng đồ chơi con con, vài ba cái chai để ở cự li nhất định.Gã xông xáo tham gia mấy trò đấy và lúc nào cũng đem về một đống thú nhồi bông. Vậy nên, bài kiểm tra thực hành gã đường hoàng đỗ ngon ơ với số điểm không tồi.

 

Còn về bài kiểm tra lý thuyết, tuy rằng ghét trò học thuộc lòng thậm tệ, nhưng gã cũng đã dồn hết sức. Đáng ra là bài của gã đạt điểm tối đa, nhưng chỉ vì một câu hỏi tự do cuối cùng mà gã bị đánh giá là “Ý thức kém”, bị đày đoạ nơi cuối bảng.

 

Vậy câu hỏi đó như thế nào?

Read more

Legal Guns – Chapter 2

Gã cứ thế xông thẳng vào khu nhà to nhất trung tâm. Ấy chính là nơi làm việc của gã. Legal Guns.

 

Như đã nói, ở thế giới này con người ai cũng có phép thuật. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nảy sinh ra những kẻ sử dụng phép thuật với mục đích xấu.

 

Và công việc của gã là tiêu diệt những kẻ sử dụng phép thuật trái phép.

 

Chức của gã cũng không nhỏ. Dưới vài người và trên nhiều người. Gã vốn không thích bon chen nên thế cũng đủ hài lòng rồi.

 

Ngoại trừ việc gã là cấp dưới của một thằng cha kì quặc.

 

Lén trút một tiếng thở dài. Đời chẳng cho ai hoàn hảo hết. Read more

Legal Guns – Chapter 1

Author: earlpanda.
Genres: SA, humor (như mọi fic cộp mác của bạn earlpanda  )
Rating: T
Summary: 

Ở thế giới này, con người ai ai cũng có phép thuật. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc nảy sinh ra những kẻ sử dụng phép thuật với mục đích xấu.

Tổ chức LG từ đó thành lập. Legal Guns. Đó là những kẻ được sử dụng vũ khí phép thuật hợp pháp. Và công việc của họ là tiêu diệt những kẻ sử dụng phép thuật trái phép.

Ở một chi nhánh nhỏ phía đông nam có một kẻ cô độc chưa bao giờ có đồng nghiệp thích ăn mảnh thành tích cầm đầu. Barney Roth, một học sinh xuất sắc nhất trường pháp thuật quốc gia, do một sai lầm chết người trong câu hỏi trả lời tự do cuối mà bị đày đọa về đây làm culi. Và thế là có cơ số chuyện xảy ra…

A/N:

– Ý tưởng ban đầu nguyên là của bạn Boo, nhưng bạn ấy viết được có một chút đã drop và quẳng lại cho tớ, 1 năm sau tớ đã chỉnh sửa và viết cái này. 

– Đã nợ bài nhiều còn ham hố thêm, tớ không nói trước gì về tiến độ truyện đâu. 

– Chỉ đăng trên VNS, WS và blog riêng của tớ, có muốn đem đi đâu thì hãy thông báo tớ một tiếng. Xin cảm ơn.

Read more

Dead! [Chapter2]

Có một điểm hiếm hoi tôi ưa thích của Frank. Cậu ta khá ít nói. Đôi lúc tôi còn tưởng cậu ta là một trong số những con người đáng thương mắc bệnh hiểm nghèo không nói được. Tượng tượng máu me thêm chút thì là bị cắt mất lưỡi. Nhưng một mình cậu ta kín miệng thì không thể làm nên mùa xuân. Chẳng cần vịt, chỉ riêng đám ong bướm và cha sếp tôi cũng đủ làm nên cái chợ. Chỉ vài phút sau cái thảm hoạ Valentine ấy, cả toà nhà 30 tầng không ai không biết mặt tôi. Thật đau lòng mà. Chỉ thương thằng nhỏ tên Frank, cậu ta chỉ kịp thốt lên ba chữ “Ôi sếp ơi!~” rồi lủi nhanh vào nhà vệ sinh. Suốt cả ngày hôm đấy tôi không thấy Frank trở ra. Cậu ta làm gì trong đấy thế? Ngủ à? Hay khóc lóc tự kỷ gì đó? Tôi liếc vào nhà vệ sinh nam với một ánh mắt chan chứa tình thương, từ tận đáy lòng chỉ muốn làm phần tử khủng bố lái máy bay chất hàng chục hộp C4 mà đâm thẳng vào cánh cửa gỗ đầy trang nhã và lịch sự có đề tên WC kia. Có sao đâu, cả thế giới sẽ không phải rơi lệ vì vụ này. Việc lái máy bay đâm vào Tháp Đôi và đâm vào nhà vệ sinh là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Nhà vệ sinh là trường tồn. Là bất diệt. Cho dù thế giới có sụp đổ thì nhà vệ sinh vẫn kiên cường tồn tại, dưới nhiều cái tên mỹ lệ và nhiều hình thái khác nhau: chân tường, bụi rậm, vệ đường, gốc cây… Chẳng ai khóc vì một cái nhà vệ sinh bị sập cả.

 

Read more