Mãn Giang Hồng – Tuyệt Bản Ngụy Tấn – Túy Phong Lưu

Bài hát kể về cuộc đời 9 nhân vật lừng danh thời Ngụy Tấn, anh tài nhưng cuộc đời bất đắc chí, có những tuyệt tác để đời nhưng đã tuyệt diệt, thất truyền.
.

424701_522002244525520_2115897386_n

.
Viết lời: Tiêu Thập Thất Muội
Sáng tác: Trình Trì
Biểu diễn: Phú Quý Ca, La Thạch Đầu, Dận Tâm
Hậu kỳ: Tần Trăn, Niệm Khanh
Poster: Thiến Vũ
Lên kế hoạch: Niệm Khanh

Nghe online: http://fc.5sing.com/4101485.html

.

天地为庐,沽浊酒,壶中邀月。「刘伶 竹林七贤」
拥醉梦,放歌挥墨,序兰亭阙。「王羲之等」
一曲广陵真韵绝,东篱花映终南雪。「嵇康 陶潜」
叹英雄,悲苦痛人间,秋风烈。「阮籍」

秋风烈,秋风烈

山河泪,名士血
乌巷雨,空寂灭。
举棋施妙策,挑灯暗夜。「谢安」

鹤唳华亭生死忆,击楫誓补金瓯缺。「陆机 祖逖」⑥
思无言,听野客吹笛,伤情切。「向秀」⑦

一曲广陵真韵绝,东篱花映终南雪。「嵇康 陶潜」
叹英雄,悲苦痛人间。「阮籍」

鹤唳华亭生死忆,击楫誓补金瓯缺。「陆机 祖逖」
思无言,听野客吹笛,「向秀」
伤情切。「向秀」
伤情切

—-

[Lưu Linh – Trúc lâm thất hiền]
Đất trời như mái nhà gianh, mua rượu đục, một bầu mời trăng.[1]

[Vương Hi Chi]
Ôm mộng say, hát vang múa bút, tự Lan Đình còn khuyết.[2]

[Kê Khang – Đào Tiềm]
Một khúc Quảng Lăng đã thất truyền, hoa dưới rào đông ánh Chung Nam tuyết.[3]

[Nguyễn Tịch]
Thán anh hùng, xót nhân gian, gió thu dữ dội.[4]

Gió thu dữ dội,
Lệ non sông, máu danh sĩ,
Mưa hẻm tối, hư vô tịch diệt.

[Tạ An]
Nhấc quân cờ thành diệu sách, khêu đèn giữa đêm mờ.[5]

[Lục Cơ – Tổ Địch]
Giữa sống chết, nhớ tiếng hạc Hoa Đình.
Lời thề giữa sóng nước, quyết thu lại đất của Tổ quốc đã mất.[6]

[Hướng Tú]
Nỗi nhớ thương chẳng nói ra lời, vừa nghe tiếng sáo ai thổi nơi thôn quê nhà bên, lòng đau như cắt.

.

.
Chú thích.

[1] Bút kí “Thế thuyết tân ngữ” trong phần “Dung chỉ” có chép: Lưu Linh phóng khoáng, khỏa thân trong phòng, khách đến chơi thấy thế ngạc nhiên hỏi, liền đáp: “Ta coi đất trời như mái nhà gianh, phòng ốc như quần như áo, sao các vị chui vào đũng quần ta làm chi?”

.

[2] Đông Tấn Mục Đế, năm Vĩnh Hòa thứ 9 (năm 353 CN), ngày 3 tháng 3, Vương Hi Chi cùng nhiều văn nhân khác làm lễ tế Hễ ở Lan Đình huyện Sơn Âm (nay là Thiệu Hưng, Chiết Giang), cùng nhau đàm đạo, làm thơ. Vương Hi Chi đã viết bản nháp cho lời tựa của tập thơ Lan Đình, bản nháp này lại chính là đỉnh phong chi tác của Vương Hi Chi, được hậu thế tôn sùng là “Thiên hạ đệ nhất Hành thư”. Vương Hi Chi viết xong, đối với tác phẩm của mình cực kỳ hài lòng, đã viết lại vô số lần nhưng vẫn không thể đạt được cảnh giới ban đầu. Một thứ được coi là thiên hạ chí bảo của lịch sử văn học, thư pháp Trung Hoa lại là một lời tựa cho một tập thơ, một bản nháp còn chưa hoàn thiện, ấy thế mới có câu “tự Lan Đình còn khuyết” như trên.

.

[3] Kê Khang bị vu oan, kết án tử hình. Trước khi bị tự hình ở thành Đông, thần sắc ông vẫn không đổi, lấy cầm đàn một khúc, gọi “Quảng Lăng tán”. Đàn xong liền thốt lên rằng: “Viên Hiếu Ni từng xin học bài này, ta keo kiệt lại cố chấp không dạy, thôi Quảng Lăng tán từ nay thất truyền!”
Đào Tiềm (Đào Uyên Minh) trong bài thơ “Uống rượu” (Ẩm tửu) viết: “Hái cúc dưới rào đông/ Nhàn nhã ngắm núi nam”. Vì phạm phải cấm kỵ do chữ “Cúc” có hàm nghĩa đặc biệt nên phải sửa thành chữ “Hoa”.

.

[4] Trong “Tấn thư”, truyện về Nguyễn Tịch, viết: “Từng trèo lên Quảng Võ, xem Hán Sở tranh chiến, thán rằng, thời không anh hùng, thằng nhãi cũng thành danh.”

.

[5] Truyện cũ về Tạ An chơi cờ: khi tin chiến thắng của trận Phì Thủy về đến kinh thành thì Tạ An đang ở trong phủ chơi cờ với khách. Ông xem qua tin chiến thằng, rồi đặt ở một bên, lại tiếp tục chơi cờ, cứ như thế chưa từng đọc được cái tin kia vậy. Thấy ông cứ bình tĩnh chẳng nhanh chẳng chậm, người khách không nhịn được liền tò mò hỏi: “Chiến sự ở tiền phương ra sao rồi?”. Đáp: “Cháu tôi đã đánh bại quân địch rồi.” Ông vẫn thong dong như trước. Ấy đó là vì ông đang tiết chế. Mãi cho đến khi người khách đi rồi, Tạ An nhịn không được sự sung sướng nữa, lúc bước vào phòng quên không bước qua bậc cửa, khiến đế gỗ dưới đôi dép bị va đập đến gãy mất.

.

[6] Loạn bát vương, “Tấn thư” viết: “Liệt quân từ Triều Ca về Hà Kiều, tiếng trống vang xa mấy trăm dặm, từ đời Hán Ngụy tới nay, lúc xuất quân dẫu thịnh đến mấy, cũng không được như này.” Lục Cơ là văn học gia trứ danh đời Tây Tấn, quê ở Hoa Đình, Ngô Quận (nay là Tòng Giang, Thượng Hải). Năm 303, ông vâng lệnh Thành Đô Vương đem quân thảo phạt Trường Sa vương, đại bại, bị dèm pha dẫn đến việc bị Thành Đô Vương giết chết. Trước lúc ra pháp trường, ông than thở: “Hoa Đình hạc lệ, khởi khả phục vãn hồ!” (Nay dẫu có muốn nghe tiếng hạc kêu nơi quê nhà Hoa Đình cũng đâu còn được nữa!)

Cũng thời Loạn bát vương, có Tổ Địch dưới quyền Tư Mã Tuấn, ngày đêm ôm chí phục Trung Nguyên. ùa thu năm 314, Tổ Địch dẫn hơn 100 gia đinh trong họ tộc từ Kinh Khẩu lên Giang Bắc. Khi qua sông, Tổ Địch chỉ sóng nước mà thề rằng: “Tổ Địch đi lần này, nếu không thể bình định Trung Nguyên, ắt sẽ như nước sông này, quyết không trở lại quê nhà nữa!”. Về sau, dân gian còn gọi lời thề này là “lời thề khua mái chèo” (kích tiếp thệ) hay có câu “giữa dòng khua mái” (trung lưu kích tiếp), ý chỉ sự quyết chí tự cường.

.

[7] Điển cố về Hướng Tú, trong “Tư cựu phú” viết: “Nghe tiếng sao réo rắt lại hùng hồn, âm thanh tuyệt diệu đã dứt mà vẫn vang vọng”. Bài phú thể hiện sự thương tiếc xót xa của Hướng Tú dành cho người bạn Kê Khang đã bị hãm hại mà chết.

Vũ Liệt – Phú Quý Ca

Vũ Liệt

.

1010305_538061552919589_726756715_n

.

Lời: Anh Ninh
Bài: Ngàn năm phong nhã
Biểu diễn / Hỗn âm: Phú Quý Ca
Nhạc đệm / Tiêu âm: Bất Phong Bất Trại Chủ

Nghe online: http://fc.5sing.com/1632791.html

.

—–

.

旧事如刀,睥睨天下嘲
解下了冷铠,人立斜阳外
最难出口,沉夜梦回后
今何在,当年并肩人不在

暮已醺醺,离别易销魂
是传说纷纷,写断谁缘分
情若多栽,总有痴人待
破军来,命中注定血记载

独怆怆,伊人之远方
生茫茫,而今何所望?
便拥天下、也倦怠
一笔难写、是南淮

情深不昧,只一步难退
天涯各一方,休道思量长
落花多情,舞做她仍在
朦朦间,回眸笑倾了我

讳如深,青史未曾载
风雪裁,双鬓悄然改
小径踏遍独徘徊
不揽明月上高台

羽烈二字,乱世唱的诗
我最后,胸怀未开

.

———

.

Chuyện xưa như đao, ngạo nghễ cười thiên hạ
Cởi tấm giáp lạnh ngắt, bóng người đứng ngoài ánh tà dương
Lời khó nói ra, đêm sâu thẳm giấc chiêm bao ngày về
Người năm xưa cùng kề vai sát cánh, nay biết ở nơi đâu?

Chiều về nghiêng ngả men say, bỗng dưng ly biệt ngẩn ngơ hồn
Là truyện xưa kể lại, viết nên duyên phận ai đứt đoạn
Nếu tình trắc trở, luôn có kẻ si vẫn đợi
Quân tan tác, mệnh đã định bằng máu.

Một mình sầu hận, người ấy nơi phương xa
Kiếp sống mờ mịt, nay biết ngóng trông nơi nào?
Dẫu có đoạt thiên hạ, cũng đã quá chán chường
Một nét bút khó tả được, là thành Nam Hoài[*]

Tình này sâu đậm không che giấu, chỉ khó lùi nổi một bước
Một phương xa cách chân trời[**], thôi đừng nhớ thương chi
Hoa rơi đa tình, trông hoa múa mà như thấy người thương trước mặt
Giữa mênh mang, người ngoái đầu cười khiến lòng ta nghiêng ngả.

Phạm kiêng kỵ, sử sách không ghi lại
Cắt ngang gió tuyết, trầm lặng sửa đôi bờ tóc mai
Chần chừ bước chân trên nẻo đường mòn
Chẳng thu được trăng sáng ngự trên đài quá cao.

Vũ Liệt hai chữ, giữa loạn lạc ngâm mấy vần thơ
Ta, đến tận cuối cùng, nỗi lòng này vẫn chưa thỏa.

.

.

[*] Nam Hoài: một địa danh thời cổ.
[**] Nguyên văn: “Thiên nhai các nhất phương”, nghĩa là hai người ở hai nửa chân trời, rất khó để gặp lại, hoặc không bao giờ gặp lại nhau được nữa.

Nhân vật nguyên mẫu là Nhiếp Vũ Liệt Đế – Cơ Dã – trong Loạn Thế Đồng Minh. Cơ Dã chiếm được thiên hạ, nhưng thứ muốn bảo vệ lại vuột khỏi tầm tay, sống không còn mục đích, tình cũng không giữ được, cuối cùng bị chính người mình yêu giết chết. Dẫu sao, lúc chết ấy, hắn không còn là bậc quân vương kia, mà như trở về với đứa trẻ năm xưa ở Nam Hoài ngày nào.

http://baike.baidu.com/view/1058626.htm

Đại loại thế, chả biết cái của này từ truyện, game hay gì, hiểu nguyên mẫu vầy là đủ rồi chứ tớ ngại tìm hiểu thêm lắm ;____;

琴师 – Cầm sư

琴师
.
lời: EDIQ
nhạc: Âm Tần Quái Vật | Lưu Thái Quan
lời dịch: Trúc
.
.
.
.
EDIQ công bố, nhân vật nguyên mẫu của bài “Cầm sư” này là Chung Nghi. Chung Nghi là người nước Sở, dưới thời Xuân Thu. Sử ghi dòng họ nhà ông là những người diễn tấu cổ cầm sớm nhất, có mấy đời làm nhạc quan cung đình. Thời Xuân Thu, khi Sở – Trịnh giao chiến, Chung Nghi bị nước Trịnh bắt giữ, nộp sang nước Tấn.
.
Điển tích:Tấn Thành Công cai trị đến năm thứ 9 (tức là khoảng năm 582 TCN – số liệu này không chắc chắn) thì qua đời, Tấn Cảnh Công kế vị thay. Trong một lần đến thị sát quân phủ[1], vua Cảnh Công nhìn thấy Chung Nghi, liền hỏi:

– Người đội mũ mạo của phương Nam mà bị bắt trói kia là ai?

Quan đứng đầu quân phủ liền đáp:

– Thưa, là tù nhân do nước Trịnh dâng nộp.

Vua sai cởi trói cho, rồi vời đến hỏi chuyện. Chung Nghi chắp tay lạy một lạy tạ ơn. Khi được hỏi về gia đình, Chung Nghi thưa:

– Ông cha tôi vốn là nhạc quan.

Cảnh Công lại hỏi:

– Thế nhà ngươi có biết nhạc không?

Chung Nghi đáp:

– Tiên phụ tôi xưa cũng chức ấy, tôi nào đâu dám có hai lòng?

Vua liền sai đưa đàn cầm cho, bảo gảy một khúc. Âm thuần tiếng nước Nam, ấy là nước Sở. Cảnh Công hỏi:

– Vương nước Sở là người như thế nào?

Chung Nghi đáp:

– Đó là điều mà một tiểu nhân như tôi không thể tường hết được.

Cảnh Công vẫn gặng hỏi, cuối cùng, Chung Nghi đáp:

– Vương nước tôi khi còn là thái tử, nghe lời thầy sư bảo[2] dạy dỗ, sáng cùng Anh Tề, chiều cùng Tử phản. Tôi chỉ biết có thế, không hơn.

Cảnh Công đem chuyện ấy kể cho Phạm Văn Tử nghe. Văn Tử nói:

– Tên tù nước Sở ấy thế mà cũng là một bậc quân tử. Chức nghiệp xưa vẫn giữ, ấy là người không quên gốc. Nhạc vẫn giữ tiếng quê, ấy là người không quên nước. Khen vua Sở mà khen vô tư, không cầu tư lợi. Gọi hẳn tên hai vị khanh[3] là tôn kính quân vương. Không quên gốc là “nhân”, không quên nước là “tín”, không tư lợi là “trung”, tôn kính quân vương là “mẫn”. “Nhân” thì nhận được việc, “tín” thì giữ được việc, “trung” thì làm nên việc, “mẫn” thì xong được việc. Có được bốn đức ấy, việc dù lớn đến đâu, ắt vẫn sẽ thành. Vậy cớ sao vương không trả hắn về Sở, để kết hòa hiếu Tấn, Sở với nhau?

Công nghe Văn Tử, hậu đãi Chung Nghi, sau đó trả về nước nhà.

.
.

[1] quân phủ: đại khái thì là cơ-quan-quân-đội =]

[2] sư bảo: chức quan dạy học cho đại tử.

[3] khanh: một chức quan.

.

.

.

若为此弦声寄入一段情
北星遥远与之呼应
再为你取出这把桐木琴
我又弹到如此用心
.
/
为我解开脚腕枷锁的那个你
哼着陌生乡音走在宫闱里
我为君王抚琴时转头看到你
弦声中深藏初遇的情绪
.
.
月光常常常常到故里
送回多少离人唏嘘
咽着你喂给我那勺热粥
这年月能悄悄的过去
.
.
灯辉摇曳满都城听着雨
夜风散开几圈涟漪
你在门外听我练这支曲
我为你备一件蓑衣
.
.
琴声传到寻常百姓的家里
有人欢笑有人在哭泣
情至深处我也落下了泪一滴
随弦断复了思乡的心绪
.
.
你挽指做蝴蝶从窗框上飞起
飞过我指尖和眉宇
呼吸声只因你渐渐宁静
吹了灯让我拥抱着你
.
.
冬至君王释放我孤身归故地
我背着琴步步望回宫闱里
你哼起我们熟知的那半阙曲
它夹杂着你低沉的抽泣
.
.
路途长长长长至故里
是人走不完的诗句
把悲欢谱作曲为你弹起
才感伤何为身不由己
.
.
月光常常常常照故里
我是放回池中的鱼
想着你喂给我那勺热粥
这回忆就完结在那里
这年月依然悄悄过去
.
.
.
.
Xin gửi vào tiếng đàn một mảnh tình con,
Để chòm sao phương Bắc xa xôi cùng tấu khúc,
Rồi người sẽ lấy cây đàn gỗ ngô đồng,
Lại cùng tôi, mải miết gảy khúc nhạc lần nữa.
.

Hãy để tôi cởi gông xiềng nơi chân người,
Rồi ngâm nga âm giọng nơi miền quê xa lạ
Giữa chốn cung đình,
Nguy nga.
.

Tôi vì quân vương mà gảy một khúc nhạc,
Quay đầu lại đã thấy người ở đó.
Ẩn trong tiếng đàn là mối tâm tư buổi ban đầu sơ ngộ,
.

Ánh trăng vẫn ngày ngày, ngày ngày gợi về cố hương,
Khiến bao nhiêu người khách xa quê thổn thức.
Nuốt một thìa cháo nóng người đưa,
Tháng năm này cứ lặng lẽ trôi qua như thế.
.

Ngọn đèn đong đưa như nghe mưa rơi,
Bừng sáng cả chốn đô thành phồn hoa,
Gió đêm tản mác vài vòng sóng gợn lăn tăn mặt nước.
Người lẳng lặng ngoài cửa nghe tôi luyện khúc này,
Còn tôi chuẩn bị một chiếc áo tơi cho người.
.

Tiếng đàn vang vọng đến những gia đình bình dân,
Có người cười,
Có người khóc.
Lòng nặng tình, tôi cũng nhỏ đôi giọt lệ,
Nỗi nhớ quê ùa về theo sợi đàn đã đứt.
.

Người nhấc bàn tay, bươm bướm tung cánh bay qua khung cửa,
Bay qua đầu ngón, bay qua chân mày.
Tiếng hít thở cũng vì người mà dần yên lặng,
Thổi tắt ngọn đèn, rồi hãy để tôi ôm người trong tay.
.

Ngày đông chí, quân vương thả tôi về chốn cũ,
Lưng đeo đàn, tôi từng bước ngóng về cửa cung.
Người đứng đó, ngâm nga nửa khúc tình ca còn lại,
Tiếng hát thầm thì run rẩy, xen lẫn tiếng nghẹn ngào.
.

Đường đi thật dài, thật dài mới về tới cố hương,
Người đã đi, mà vần thơ dang dở.
Vùi cả buồn vui vào khúc nhạc đang soạn,
Mới thấy thương cái thân bất do kỷ đến nhường nào!
.

Ánh trăng vẫn ngày ngày, ngày ngày chiếu về cố hương.
Tôi thả lại cá về trong ao nhỏ,
Bỗng nhớ thìa cháo nóng người đưa ngày nào.
Mà bây giờ hồi ức đã kết thúc tại nơi nao?
.

.

Thôi thì, tháng năm này vẫn lặng lẽ trôi qua như cũ.

.
.
.
.
———————–
.
.
Lược dịch 1 comment trên youtube:
.

Thấy các đại gia thảo luận kinh quá, em cũng xin góp tí ý kiến về cái thâm-sâu của MV này. Cái bài “Cầm sư” nè nè, là bài em thích nhất trong “Hành trình kỳ lạ của lão yêu” (Lão yêu đích kỳ dị chi lữ) á. Vì cớ gì, sao em càng nghe càng thấy nó BL dữ dội vại? Ấy là bởi, có lần nào đó em nhớ là có nghe thấy lão yêu bẩu bài hát này nó có gian tình ẩn sâu bên trong… Hơn nữa, trong lời bài hát cũng có rất nhiều đoạn nho nhỏ rõ ràng là cố-ý ám chỉ đối phương là nam giới. Này nhớ, những câu như kiểu “Hãy để ta cởi gông xiềng nơi chân người” không thể là lời của gái được. Mà nếu có cố thành chuyện tềnh trai-gái đi nữa, thì giỏi lắm cũng chỉ có khả năng người cầm sư kia là gái thôi. Ấy thế nhưng, EDIQ lại nói rằng nguyên mẫu của người cầm sư chính là Chung Nghi cơ…

Thế là, tèn ten, nhiều người cho rằng đối phương trong bài hát chính là Phạm Văn Tử, bởi Văn Tử đã từng nói với Cảnh Công rằng: “Tên tù nước Sở ấy thế mà cũng là một bậc quân tử……..v….v….Không quên gốc là “nhân”, không quên nước là “tín”, vô tư là “trung”, tôn quân là “mẫn”. “Nhân” thì nhận được việc, “tín” thì giữ được việc, “trung” thì làm nên việc, “mẫn” thì xong được việc. Có được bốn đức ấy, việc dù lớn đến đâu, ắt vẫn sẽ thành.” Bởi lời này của Văn Tử mà sau Chung Nghi được hậu đãi, cho về quê cũ. Thực ra, hai người đó cũng có thể coi là tri kỷ đó nhơ.~~

Judas

(Link)

Chị Gaga ra MV mới :”> Lạy hồn, chị ý có ăn mặc dị hợm thế nào nhìn cũng vẫn xinh dã man, bạn xem cứ gọi là hớn hết công suất :”>

Btw, vừa mới coi đã chộp được ngay cái cảnh này, bạn tài thật :))

.

.

Lảm nhảm ngoài lề: Hôm nay mình kiểm tra nốt môn cuối nhé :”> Có lẽ là chiều hoặc ngày mai sẽ tiếp tục up chương mới của TPVL và VGDXM.
Cộng thêm cả vài thành tích hớn sau một tuần lên núi ẩn cư chuyên tâm tự kỷ tu dưỡng đạo đức nữa =))

Her name is Alice – Shinedown

Đây là một trong những bài ta khá tâm đắc. Là soundtrack của phim Alice in Wonderland của hãng Disney do Tim Burton đạo diễn. Ta thấy nhiều người kêu phim này chán, ta chưa coi nên không dám bình phẩm gì. Chỉ là ta cực thích cách tạo hình của chú Tim Burton và Johnny Depp trong vai Mad Hatter thôi. Thiệt là dễ thương nha. *bay lượn tung tăng*

 

Yêu mấy chú Shinedown lắm lắm :))

*tích cực lôi “The Crow and the Butterfly” ra ngắm*

 

 

Khuyến mãi thêm cái lời :))

 

Read more

WTF?????!!!!!

Làm ơn ai cho ta biết cái *éo gì đây????

 

 

 

 

AAAAAAA!!!!!~~~~~
*kích động*
*đập đầu vào tường*
*lăn đùng ra đất co giật*

 

Hàng fake, fake, fake *khặc khặc* Giá mà fake nghe hay lên tí thì ít ra bố còn chấp nhận được. Đằng này, nghe như chọt thẳng vào lỗ tai… *lên cơn quá khích*
Thôi, đủ rồi, đủ rồi. Không nghe nữa, không nghe nữa. Bố *éo chơi trò đi trước thiên hạ nữa. Sợ rồi. Khi nào chúng nó ra album đầy đủ thì bố nghe.
*cặm cụi lôi Desolation Row ra tự kỉ*

[My Chemical Romance] Na Na Na

Độ này các bạn tình yêu MCR có ra album mới, cà kê từ năm ngoái tới giờ :) Thấy cái tên nghe quyến rũ quá nên lôi ra nghe thử.

 

 

 

 

Kèm thêm cái lyrics cho các bạn nào dí tai vào cái loa cũng không nghe được từ nào :))

 

Read more