Sến đến sởn da gà

Fanfic JX3 hồi xưa viết cho event gì đó không nhớ của VNG, hồi đấy đã viết hai bài, một bài là về Tàng Kiếm ở đây, một bài là bài về Thiên Sách này mình giếm đến tận bây giờ. Thực ra cái fic về Tàng Kiếm kia thì thể hiện đúng tinh thần của mình hơn, còn fic này thì chỉ là viết theo phong trào ngôn lù cho nó hợp thị hiếu thôi, mà cũng đéc hợp thị hiếu cho lắm =]]]]]]]]

Hồi đấy bị giới hạn 1k5 chữ, 1k5 chữ thì viết cái đéc gì ngoài mấy thứ non-plot sến súa nhảm nhí cơ chứ =]]]]]] Mặc dù viết ngôn lù sến súa nhưng vẫn không kìm được phải bắn hint, đậu mịa =]]]]]]]]


.

.

Đường Huyền Tông năm Thiên Bảo thứ mười bốn, An Lộc Sơn dấy binh tạo phản.

Chiến hỏa mù mịt, can qua không ngừng, bách tính đồ thán, vạn nhà kêu than. Thiên Sách Phủ xuất đầu lộ diện, xuất binh kháng địch, phòng thủ thành trấn.

Phản quân thế đánh như chẻ tre, quân triều đình trung ương lực lượng mỏng, lại tản mác. Mệnh nước cuối cùng đặt cả lên vai Thiên Sách Phủ, cũng đặt cả lên vai Lý tướng quân.

Lý tướng quân…

.

Tào Tuyết Dương ta, cuộc đời chẳng có gì để bàn. Mười sáu năm đầu đời của ta như một giấc mộng Hoàng lương, mộng tươi đẹp mà ngắn ngủi, cái gì xinh đẹp cũng đều chẳng tồn tại lâu. Có những khi hoảng hốt tỉnh dậy, quá khứ của mình mà cứ ngỡ của ai.

Ngày ta tỉnh mộng là ngày ta rơi vào vực sâu tận cùng của nỗi tuyệt vọng, cũng là ngày ta biết đến hy vọng. Thời khắc bước qua Đại môn phủ Thiên Sách, ta biết, ta vĩnh viễn không bao giờ có thể trở về làm “Tào cô nương” của Quan Tây tiêu cục năm nào nữa.

“Lý tướng quân, mạng này của tiểu nữ do ngài cứu về, vậy thì cả cuộc đời này xin đầu quân dưới trướng phò trợ ngài.”

“Quân ta không nhận nữ tử. Ta có thể thu xếp cho ngươi một chỗ ở tại Trường An, hãy đi đi.”

Người đàn ông với đôi mắt sáng như sao và chiến bào đỏ rực màu máu đã nói như thế, trong chiều hoàng hôn thê lương ngày ấy.

“Lý tướng quân, vì cớ gì nữ tử không thể tòng quân?”

Ta không cam lòng chịu phận nữ nhi yếu đuối, ta không cam tâm chịu bất lực, không thể bảo vệ được những gì mình yêu quý. Ta tình nguyện chôn cả tương lai nơi sa trường vạn dặm, dẫu xác này có bọc trong da ngựa, dẫu thây này có phơi ngoài nội cỏ, chỉ cần trường thương ta còn thẳng, thì lòng ta vẫn thẳng, chỉ cần trường thương ta vẫn bén, thì ta quyết không buông tay, dù mình ta không cứu được cả thiên hạ, nhưng ta thề bảo vệ tất cả những gì ta có thể bảo vệ.

Đó là câu trả lời của ta.

Là quyết định của ta.

Lá cờ đỏ thắm từng phấp phới trong giấc mộng hôm ấy, hãy để nó trở thành cả cuộc đời của họ Tào này.

.

“Phản loạn Tây Vực đã dẹp yên. Tiểu Tuyết, công đầu thuộc về ngươi đó.”

“Lý tướng quân, ngài quá khen thuộc hạ rồi.”

“Từ giờ người không cần phải giả làm nam nhi nữa. Đừng quỳ, đứng lên đi, Tuyên Uy tướng quân.”

Người đàn ông ấy vẫn như năm nào, chiến bào đỏ rực và đôi mắt sáng như sao. Vẫn bàn tay ấm áp ấy đỡ ta dậy. Mười năm, không nhiều, cũng chẳng ít.

Nhưng ta vẫn chỉ quỳ trước mình ngài.

Ân nhân của ta, thầy của ta, chủ tướng của ta, chiến hữu của ta…

.

“Tiểu Tuyết, cầm lấy.”

“Tướng quân, đây là..?”

Ta vừa kinh ngạc vừa lúng túng nhìn cây trâm bạch ngọc khắc hình hoa mai trên tay. Lý tướng quân ho khan hai tiếng, cười nói:

“Dù sao cũng là nữ nhi, để ý mình một tí.”

“…”

“Vậy thôi, ta đi đây.”

“Khoan đã, tướng quân, ngài đi đâu vậy?”

Ta trông theo bóng người tiêu sái quay lưng bước đi, chiến bào phấp phới như lửa rừng rực cháy giữa trời chiều. Ngài không ngoảnh lại lấy một lần.

“Hàng Châu, Tàng Kiếm sơn trang.”

.

Loạn An Sử.

Suốt hai mùa trăng, trăng hết tròn lại khuyết. Lạc Dương đã bại. Có những người anh em chẳng trở về.

Hoàng đế nghe lời gièm pha, chém hai tướng Cao Tiên Chi và Phong Thường Thanh. Năm Thiên Bảo thứ mười lăm, ta nhận mệnh theo Kha tướng quân Kha Thư Hàn xuất kích trấn thủ Đồng Quan, số quân mang theo tổng 20 vạn.

Lý tướng quân thủ tại Trường An.

Trước khi ra đi, như một thói quen, chúng ta lại cùng nhau ngồi trên mái Thiên Sách phủ. Có chén rượu đục, có đĩa lạc rang, có trăng Trường An ngời sáng lạ thường.

“Tiểu Tuyết, ngươi năm nay bao nhiêu rồi nhỉ? Sao vẫn chưa thấy có ý trung nhân gì hết vậy?”

“Tướng quân, tiểu tướng già rồi, còn lấy ai được nữa. Đời này tiểu tướng chỉ mặc quân trang, không mặc giá y.”

“Kẻ nào dám chê Tuyên Uy tướng quân tài nghệ hiển hách của ta?”

Ta không nói gì, hai mắt long lanh trầm mặc nhìn người đối diện. Lý tướng quân hơi giật mình, rồi cười khổ, vươn tay xoa đầu ta. Người cũng chẳng nói gì. Có những lời không cần nói ra miệng, cả hai đều hiểu. Làm chiến hữu cùng vào sinh ra tử suốt gần hai mươi năm, lại càng hiểu.

Có những tình cảm không thể cưỡng cầu, mà lòng vẫn tơ tưởng. Như mảnh trăng đất Trường An hoa lệ kia, đã cho ta quá nhiều, dù tham lam thêm nữa, vẫn vĩnh viễn không thể nào với đến được. Đã chẳng thể cầu, ta đành tự có cách yêu thương của riêng mình.

“Lý tướng quân, chờ ta…và các huynh đệ trở về.”

Ta mỉm cười.

.

Đồng Quan thế đất hiểm trở, dễ thủ khó công. Biết nhuệ khí phản quân đang lên, Kha tướng quân án binh không đánh, tử thủ giữ thành. Đang thế giằng co, mùa xuân năm ấy, trận Gia Sơn thắng lợi. Phản quân rơi vào cảnh nguy khốn, mắc kẹt tại Đồng Quan. Nếu cứ giữ được thế ấy, phản tặc An Lộc Sơn tất đại bại.

Tuy nhiên, người tính không bằng trời tính, thừa tướng Dương Quốc Trung từ lâu đã có hiềm khích với nguyên soái Kha Thư Hàn, bèn gièm pha, xúi giục hoàng đế mau thúc Kha tướng quân xuất kích. Quân vương u mê, tin lời gian thần, lại nóng lòng muốn dẹp loạn, nên mấy lần ra chiếu nhất quyết ép Kha tướng quân ra trận.

Tháng sáu năm Thiên Bảo thứ mười lăm, nguyên soái Kha Thư Hàn bị dồn đến đường cùng, không thể không tuân mệnh, đành gạt nước mắt mang quân ra đánh. Kha tướng quân trước đó đã dong thuyền đi quan sát thế trận phản quân, thấy địch ít mới yên tâm lên đường.

Ta đánh hơi thấy điều chẳng lành.

Ngày xuất quân, ta đem ba ngàn kỵ binh Thiên Sách đi sau đại quân bọc hậu, cách một đoạn khá xa và len lỏi đường rừng. Quả nhiên, đại quân vừa qua hẻm núi, liền rơi vào phục kích của quân địch. Phản quân túa ra từ khắp các nơi ẩn náu, quăng đá, bắn tên tới tấp vào quân Đường.

Chỉ chờ thời cơ ấy, ta vung trường thương, hét to một tiếng: “Sát!”

Phản quân đi tập kích, lại bị tập kích bất ngờ ngược lại, trong phút chốc luống cuống, khí thế tan vỡ. Lợi dụng tình hình ấy, quân ta phản đòn đánh ngược lại, giặc chết như rạ.

Ngay thời khắc ấy, ta bất chợt cảm thấy trong bụng mình có một luồng hơi nóng rẫy chạy xộc thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến đầu váng mắt hoa, tay chân rã rời. Chớp mắt, suýt gục ngã, ta bèn ôm lấy lưng ngựa, ngồi lại cho vững rồi liếc mắt nhìn xung quanh. Các huynh đệ Thiên Sách ai nấy cũng đều đột nhiên ngã nhào xuống ngựa. Lòng ta chợt lạnh.

Hỏng! Có nội gián!

Ta bỏ liệt mã, trong cơn choáng váng ngã khuỵu xuống giữa sa trường. Bốn bề bỗng vang lên tiếng gầm thét rung trời. Lửa từ đâu bùng lên, lửa liếm lên cỏ khô, bốc khói khét mù, theo gió hun thẳng xuống dưới hẻm núi. Ta nghiến răng, bất lực trợn mắt nhìn những người anh em, từng người, từng người ngã xuống, máu vung tứ phía, nhuộm núi đá Đồng Quan một sắc đỏ ngầu.

Hay cho một kế bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng rình, người giương cung sẵn chờ bắn chim sẻ! Đồng Quan núi dựng tầng tầng lớp lớp, đại quân Đường triều đi qua hẻm núi, phản quân phục kích ở tầng núi trên. Thiên Sách ta kéo tới cứu viện, vừa hay giặc còn phục kích ở tầng núi trên cao nữa. Hai tầng mưa tên bão đạn đổ ập xuống hẻm núi, nhân gió thổi mạnh, đốt thêm hàng chục xe cỏ khô, gió thổi lửa càng lan rộng, khói càng mù mịt, quân tâm loạn càng thêm loạn! Lại mua chuộc nội gián, trước đêm xuất kích lén hạ độc vào nguồn nước, để bây giờ vừa khéo lúc độc phát tác.

Than ôi, trời xanh muốn diệt quân ta rồi!

Lúc ấy, có vài tướng sĩ thân tín vội vã chạy đến bên ta, hoảng hốt nói:

“Tướng quân, Đồng Quan đã thất trận, xin ngài mau chạy về hướng Tây, chúng tôi sẽ cản quân giặc lại!”

“…”

“Tướng quân!”

Ta không đáp lời. Chiều buông, tà dương đỏ như máu. Ta quay về hướng thành Trường An, cúi đầu lạy ba lạy.

Tướng quân thứ lỗi, Tiểu Tuyết hôm nay không về Trường An, trăng Trường An, xin tướng quân hãy giữ gìn, để dành cho Tiểu Tuyết.

Đoạn, ta bỏ mũ sắt, cởi áo giáp. Tóc búi cao bằng cây trâm bạch ngọc hoa mai, nhiều năm qua chưa từng rời khỏi người. Tay cầm trường thương, miệng hô lớn:

“Trời muốn nước ta diệt, nay ta quyết nghịch thiên! Đánh trăm trận, chém trăm quân, dù tan thây nát thịt cũng có xá gì!! Chúng tướng sĩ Thiên Sách ta ở đâu!!”

Nói đoạn, ta đi tiên phong, phóng thẳng vào quân địch. Chém giết điên cuồng, máu ướt chiến bào, lửa liếm da thịt. Một tay vung, trường thương như phóng qua ngàn dặm. Giữa khói lửa binh đao, cây trâm bạch ngọc rơi từ khi nào chẳng hay biết.

Trâm mất, tâm cũng mất.

Thân xác ta, linh hồn ta, dâng cả cho Đại Đường. Còn tâm này, là chút vị kỉ cuối cùng ta có thể dành dụm được. Một kiếp này ta sống quá phong lưu, quyết chẳng hối hận.

Lý tướng quân, Tiểu Tuyết bảo vệ được những gì mình yêu rồi, phải không?

.

Sử viết: Tuyên Uy tướng quân, tay cầm trường thương, giết hơn ngàn tên phản quân, kiệt sức, hi sinh, năm ấy mới hơn ba mươi tuổi. Ba ngàn thiết kỵ Thiên Sách phủ đại chiến Đồng Quan, toàn bộ ba ngàn năm trăm hai mươi bảy người, không một ai sống sót.

Đồng Quan thất thủ, quân Yên thừa thắng ồ ạt tiến vào Trường An. Đường Huyền Tông mang theo Dương Quý Phi và thừa tướng Dương Quốc Trung bỏ chạy về đất Thục. Quân Thiên Sách phủ do Lý Thừa Ân cầm quân chặn tại Trường An, yểm trợ cho hoàng đế, cuối cùng, toàn bộ hi sinh. Năm ấy, Lý Thừa Ân bốn mươi sáu tuổi.

Từ đó, toàn bộ Thiên Sách phủ diệt vong, vĩnh viễn không thiết lập lại.

Về sau, dân gian có câu lưu truyền:

“Sinh thời chẳng tính chuyện ma chay
Máu đào nhuốm cát giữ Đại Đường
Ngoài thành Lạc Dương ba nghìn lính
Ngựa trắng thương bạc Đông Đô lang.”

[Jx3 fanfic] Chuyện cũ ở Tàng Kiếm sơn trang

Tác giả: Earlpanda

Cứ ném gạch, mình thề là sẽ xóa cho bằng hết =)))))))) Tự dưng viết xong, mình thấy đéc có tương lai triển vọng ăn giải gì hết á, với lại bản nộp bị cắt xén và ăn gian chữ rất nhiều, thôi up phiên bản đầy đủ lên chơi =)))

=====o.O.o======

.

Tôi không biết mình sinh ra vào ngày nào tháng nào, cha mẹ là ai. Từ khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đã là một chân quét rác trong Tàng Kiếm sơn trang.

Bấy giờ, trong giang hồ, có bốn thế lực lớn mạnh nhất, được chính đạo giang hồ người người kính trọng nhất. Đó là Thiếu Lâm, Thuần Dương, Thất Tú và Tàng Kiếm. Tuy thành lập cách đây không lâu, nhưng danh tiếng của Tàng Kiếm sơn trang trên giang hồ không ai không biết, không ai không ngưỡng mộ. Read more

[My Chemical Romance] I’ve met a zombie on Christmas day.

Title: Zombie On Christmas Is Not Bad After All
Author: [info]earlpanda
Pairing: Frank/Gerard
Rating: T
Disclaimer: Don’t look at me. I don’t own anything.
Summary: Gerard had never thought about this situation. He wanted to meet a zombie when he was a kid, and now his dream was come true. It was more than he had expected.
Warnings: Language
Author’s Note: Written for [info]chemicaldreamsx for Christmas. Ho, ho, ho XD
And thanks to my sweetie for the first idea and support.
There’s a sequel planned.

 

 

Read more

The Best Of Adam Lambert

Bài dự thi Writting Contest II trên forum Vadamictc.

 

 

Phải thú thực, khi tôi sẵn sàng thông báo cho thế giới biết: Tôi là fan Adam Lambert, không ai hỏi lại tôi lấy một câu “tại sao” cả. Có hai lý do cho việc này. Một là vì họ cũng nghĩ anh tài giỏi, anh hát hay, nên chẳng có gì ngạc nhiên. Hai là vì họ chẳng thèm đếm xỉa gì đến tôi, giống như khi ta nhìn một con kiến, ta cần quái gì biết con kiến ấy thích ăn gì, yêu cái gì, chỉ cần lấy ngón tay dí cho phát là xong chuyện thôi mà. Tuy hơi đau lòng, nhưng tôi nghĩ lý do thứ hai nhiều hơn. Vâng, đó là cả một câu chuyện dài đau đớn của tôi, khi có dịp sẽ kể. Còn bây giờ, chúng ta cùng trở về đề tài cũ.

 

Read more

[My Chemical Romance] Burning Many Bridges

Title: Burning Many Bridges

Author: [info]chemicaldreamsx

Translators: 2 bạn Panda và Bamboo (aka Pysna aka Psyna aka Apysn aka..blah…blah…)

Pairing: Frank/Gerard,

Rating: PG 13

Disclaimer: I don’t own them. This never happened.

Summary: Frank tries to trick Gerard into a date.

Warnings: Language

Author’s Note: The fourth installment. So Many SongsLike Many LyricsMaybe Many Melodies. There will be at least two more installments. :)

 

Translator’s Note #1: Hai bạn đã làm việc khá là vất vả và bị quăng lên quăng xuống do ngôn từ hạn hẹp và trình độ củ bựa, vì vậy các bạn nào có nguyện vọng post đi nơi khác, làm ơn xin cái per đàng hoàng. Bằng không, nếu lười thì làm ơn ghi rõ nguồn và copy + paste từ đầu trang đến cuối trang, bao gồm cả phần tên tác giả & tên người dịch. Xin cảm ơn ạ :) )
Translators’s Note #2: Như đã nói, trình độ 2 bạn translators cũng có giới hạn, bạn nào bất mãn với bản dịch này thì vào đây để đọc bản gốc: http://chemicaldreamsx.livejournal.com/117524.html

 

Translator’s Note #3: Mình đang định để đến mai 31 sinh nhật Frankie post phần 4 một thể cho đẹp, nhưng xém chừng không được nên đành post luôn đêm nay…. *chậc chậc*

Anyway, happy Halloween and happy birthday to Frankie =))

 

Warning: Càng về sau càng mang đậm âm hưởng tí tởn của 2 bạn translators. Ai có ý nghiêm túc thì làm ơn ấn nút “Back”. Hai bạn sẵn lòng tiễn ra tận cửa với thái độ niềm nở hết mức có thể. ^^

 

 

 

Read more

[My Chemical Romance] Maybe Many Melodies

Title: Maybe Many Melodies

Author: [info]chemicaldreamsx

Translators: 2 bạn Panda và Bamboo (aka Pysna aka Psyna aka Apysn aka..blah…blah…)

Pairing: Frank/Gerard,

Rating: PG 13

Disclaimer: I don’t own them. This never happened.

Summary: Frank decides he’s not going to take ‘no’ for an answer.

Warnings: Language

Author’s Note: The third installment. So Many SongsLike Many Lyrics

 

Translator’s Note #1: Hai bạn đã làm việc khá là vất vả và bị quăng lên quăng xuống do ngôn từ hạn hẹp và trình độ củ bựa, vì vậy các bạn nào có nguyện vọng post đi nơi khác, làm ơn xin cái per đàng hoàng. Bằng không, nếu lười thì làm ơn ghi rõ nguồn và copy + paste từ đầu trang đến cuối trang, bao gồm cả phần tên tác giả & tên người dịch. Xin cảm ơn ạ :))
Translators’s Note #2: Như đã nói, trình độ 2 bạn translators cũng có giới hạn, bạn nào bất mãn với bản dịch này thì vào đây để đọc bản gốc: http://chemicaldreamsx.livejournal.com/115787.html

 

Warning: Càng về sau càng mang đậm âm hưởng tí tởn của 2 bạn translators. Ai có ý nghiêm túc thì làm ơn ấn nút “Back”. Hai bạn sẵn lòng tiễn ra tận cửa với thái độ niềm nở hết mức có thể. ^^

 

 

 

Read more