Sến đến sởn da gà

Fanfic JX3 hồi xưa viết cho event gì đó không nhớ của VNG, hồi đấy đã viết hai bài, một bài là về Tàng Kiếm ở đây, một bài là bài về Thiên Sách này mình giếm đến tận bây giờ. Thực ra cái fic về Tàng Kiếm kia thì thể hiện đúng tinh thần của mình hơn, còn fic này thì chỉ là viết theo phong trào ngôn lù cho nó hợp thị hiếu thôi, mà cũng đéc hợp thị hiếu cho lắm =]]]]]]]]

Hồi đấy bị giới hạn 1k5 chữ, 1k5 chữ thì viết cái đéc gì ngoài mấy thứ non-plot sến súa nhảm nhí cơ chứ =]]]]]] Mặc dù viết ngôn lù sến súa nhưng vẫn không kìm được phải bắn hint, đậu mịa =]]]]]]]]


.

.

Đường Huyền Tông năm Thiên Bảo thứ mười bốn, An Lộc Sơn dấy binh tạo phản.

Chiến hỏa mù mịt, can qua không ngừng, bách tính đồ thán, vạn nhà kêu than. Thiên Sách Phủ xuất đầu lộ diện, xuất binh kháng địch, phòng thủ thành trấn.

Phản quân thế đánh như chẻ tre, quân triều đình trung ương lực lượng mỏng, lại tản mác. Mệnh nước cuối cùng đặt cả lên vai Thiên Sách Phủ, cũng đặt cả lên vai Lý tướng quân.

Lý tướng quân…

.

Tào Tuyết Dương ta, cuộc đời chẳng có gì để bàn. Mười sáu năm đầu đời của ta như một giấc mộng Hoàng lương, mộng tươi đẹp mà ngắn ngủi, cái gì xinh đẹp cũng đều chẳng tồn tại lâu. Có những khi hoảng hốt tỉnh dậy, quá khứ của mình mà cứ ngỡ của ai.

Ngày ta tỉnh mộng là ngày ta rơi vào vực sâu tận cùng của nỗi tuyệt vọng, cũng là ngày ta biết đến hy vọng. Thời khắc bước qua Đại môn phủ Thiên Sách, ta biết, ta vĩnh viễn không bao giờ có thể trở về làm “Tào cô nương” của Quan Tây tiêu cục năm nào nữa.

“Lý tướng quân, mạng này của tiểu nữ do ngài cứu về, vậy thì cả cuộc đời này xin đầu quân dưới trướng phò trợ ngài.”

“Quân ta không nhận nữ tử. Ta có thể thu xếp cho ngươi một chỗ ở tại Trường An, hãy đi đi.”

Người đàn ông với đôi mắt sáng như sao và chiến bào đỏ rực màu máu đã nói như thế, trong chiều hoàng hôn thê lương ngày ấy.

“Lý tướng quân, vì cớ gì nữ tử không thể tòng quân?”

Ta không cam lòng chịu phận nữ nhi yếu đuối, ta không cam tâm chịu bất lực, không thể bảo vệ được những gì mình yêu quý. Ta tình nguyện chôn cả tương lai nơi sa trường vạn dặm, dẫu xác này có bọc trong da ngựa, dẫu thây này có phơi ngoài nội cỏ, chỉ cần trường thương ta còn thẳng, thì lòng ta vẫn thẳng, chỉ cần trường thương ta vẫn bén, thì ta quyết không buông tay, dù mình ta không cứu được cả thiên hạ, nhưng ta thề bảo vệ tất cả những gì ta có thể bảo vệ.

Đó là câu trả lời của ta.

Là quyết định của ta.

Lá cờ đỏ thắm từng phấp phới trong giấc mộng hôm ấy, hãy để nó trở thành cả cuộc đời của họ Tào này.

.

“Phản loạn Tây Vực đã dẹp yên. Tiểu Tuyết, công đầu thuộc về ngươi đó.”

“Lý tướng quân, ngài quá khen thuộc hạ rồi.”

“Từ giờ người không cần phải giả làm nam nhi nữa. Đừng quỳ, đứng lên đi, Tuyên Uy tướng quân.”

Người đàn ông ấy vẫn như năm nào, chiến bào đỏ rực và đôi mắt sáng như sao. Vẫn bàn tay ấm áp ấy đỡ ta dậy. Mười năm, không nhiều, cũng chẳng ít.

Nhưng ta vẫn chỉ quỳ trước mình ngài.

Ân nhân của ta, thầy của ta, chủ tướng của ta, chiến hữu của ta…

.

“Tiểu Tuyết, cầm lấy.”

“Tướng quân, đây là..?”

Ta vừa kinh ngạc vừa lúng túng nhìn cây trâm bạch ngọc khắc hình hoa mai trên tay. Lý tướng quân ho khan hai tiếng, cười nói:

“Dù sao cũng là nữ nhi, để ý mình một tí.”

“…”

“Vậy thôi, ta đi đây.”

“Khoan đã, tướng quân, ngài đi đâu vậy?”

Ta trông theo bóng người tiêu sái quay lưng bước đi, chiến bào phấp phới như lửa rừng rực cháy giữa trời chiều. Ngài không ngoảnh lại lấy một lần.

“Hàng Châu, Tàng Kiếm sơn trang.”

.

Loạn An Sử.

Suốt hai mùa trăng, trăng hết tròn lại khuyết. Lạc Dương đã bại. Có những người anh em chẳng trở về.

Hoàng đế nghe lời gièm pha, chém hai tướng Cao Tiên Chi và Phong Thường Thanh. Năm Thiên Bảo thứ mười lăm, ta nhận mệnh theo Kha tướng quân Kha Thư Hàn xuất kích trấn thủ Đồng Quan, số quân mang theo tổng 20 vạn.

Lý tướng quân thủ tại Trường An.

Trước khi ra đi, như một thói quen, chúng ta lại cùng nhau ngồi trên mái Thiên Sách phủ. Có chén rượu đục, có đĩa lạc rang, có trăng Trường An ngời sáng lạ thường.

“Tiểu Tuyết, ngươi năm nay bao nhiêu rồi nhỉ? Sao vẫn chưa thấy có ý trung nhân gì hết vậy?”

“Tướng quân, tiểu tướng già rồi, còn lấy ai được nữa. Đời này tiểu tướng chỉ mặc quân trang, không mặc giá y.”

“Kẻ nào dám chê Tuyên Uy tướng quân tài nghệ hiển hách của ta?”

Ta không nói gì, hai mắt long lanh trầm mặc nhìn người đối diện. Lý tướng quân hơi giật mình, rồi cười khổ, vươn tay xoa đầu ta. Người cũng chẳng nói gì. Có những lời không cần nói ra miệng, cả hai đều hiểu. Làm chiến hữu cùng vào sinh ra tử suốt gần hai mươi năm, lại càng hiểu.

Có những tình cảm không thể cưỡng cầu, mà lòng vẫn tơ tưởng. Như mảnh trăng đất Trường An hoa lệ kia, đã cho ta quá nhiều, dù tham lam thêm nữa, vẫn vĩnh viễn không thể nào với đến được. Đã chẳng thể cầu, ta đành tự có cách yêu thương của riêng mình.

“Lý tướng quân, chờ ta…và các huynh đệ trở về.”

Ta mỉm cười.

.

Đồng Quan thế đất hiểm trở, dễ thủ khó công. Biết nhuệ khí phản quân đang lên, Kha tướng quân án binh không đánh, tử thủ giữ thành. Đang thế giằng co, mùa xuân năm ấy, trận Gia Sơn thắng lợi. Phản quân rơi vào cảnh nguy khốn, mắc kẹt tại Đồng Quan. Nếu cứ giữ được thế ấy, phản tặc An Lộc Sơn tất đại bại.

Tuy nhiên, người tính không bằng trời tính, thừa tướng Dương Quốc Trung từ lâu đã có hiềm khích với nguyên soái Kha Thư Hàn, bèn gièm pha, xúi giục hoàng đế mau thúc Kha tướng quân xuất kích. Quân vương u mê, tin lời gian thần, lại nóng lòng muốn dẹp loạn, nên mấy lần ra chiếu nhất quyết ép Kha tướng quân ra trận.

Tháng sáu năm Thiên Bảo thứ mười lăm, nguyên soái Kha Thư Hàn bị dồn đến đường cùng, không thể không tuân mệnh, đành gạt nước mắt mang quân ra đánh. Kha tướng quân trước đó đã dong thuyền đi quan sát thế trận phản quân, thấy địch ít mới yên tâm lên đường.

Ta đánh hơi thấy điều chẳng lành.

Ngày xuất quân, ta đem ba ngàn kỵ binh Thiên Sách đi sau đại quân bọc hậu, cách một đoạn khá xa và len lỏi đường rừng. Quả nhiên, đại quân vừa qua hẻm núi, liền rơi vào phục kích của quân địch. Phản quân túa ra từ khắp các nơi ẩn náu, quăng đá, bắn tên tới tấp vào quân Đường.

Chỉ chờ thời cơ ấy, ta vung trường thương, hét to một tiếng: “Sát!”

Phản quân đi tập kích, lại bị tập kích bất ngờ ngược lại, trong phút chốc luống cuống, khí thế tan vỡ. Lợi dụng tình hình ấy, quân ta phản đòn đánh ngược lại, giặc chết như rạ.

Ngay thời khắc ấy, ta bất chợt cảm thấy trong bụng mình có một luồng hơi nóng rẫy chạy xộc thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến đầu váng mắt hoa, tay chân rã rời. Chớp mắt, suýt gục ngã, ta bèn ôm lấy lưng ngựa, ngồi lại cho vững rồi liếc mắt nhìn xung quanh. Các huynh đệ Thiên Sách ai nấy cũng đều đột nhiên ngã nhào xuống ngựa. Lòng ta chợt lạnh.

Hỏng! Có nội gián!

Ta bỏ liệt mã, trong cơn choáng váng ngã khuỵu xuống giữa sa trường. Bốn bề bỗng vang lên tiếng gầm thét rung trời. Lửa từ đâu bùng lên, lửa liếm lên cỏ khô, bốc khói khét mù, theo gió hun thẳng xuống dưới hẻm núi. Ta nghiến răng, bất lực trợn mắt nhìn những người anh em, từng người, từng người ngã xuống, máu vung tứ phía, nhuộm núi đá Đồng Quan một sắc đỏ ngầu.

Hay cho một kế bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng rình, người giương cung sẵn chờ bắn chim sẻ! Đồng Quan núi dựng tầng tầng lớp lớp, đại quân Đường triều đi qua hẻm núi, phản quân phục kích ở tầng núi trên. Thiên Sách ta kéo tới cứu viện, vừa hay giặc còn phục kích ở tầng núi trên cao nữa. Hai tầng mưa tên bão đạn đổ ập xuống hẻm núi, nhân gió thổi mạnh, đốt thêm hàng chục xe cỏ khô, gió thổi lửa càng lan rộng, khói càng mù mịt, quân tâm loạn càng thêm loạn! Lại mua chuộc nội gián, trước đêm xuất kích lén hạ độc vào nguồn nước, để bây giờ vừa khéo lúc độc phát tác.

Than ôi, trời xanh muốn diệt quân ta rồi!

Lúc ấy, có vài tướng sĩ thân tín vội vã chạy đến bên ta, hoảng hốt nói:

“Tướng quân, Đồng Quan đã thất trận, xin ngài mau chạy về hướng Tây, chúng tôi sẽ cản quân giặc lại!”

“…”

“Tướng quân!”

Ta không đáp lời. Chiều buông, tà dương đỏ như máu. Ta quay về hướng thành Trường An, cúi đầu lạy ba lạy.

Tướng quân thứ lỗi, Tiểu Tuyết hôm nay không về Trường An, trăng Trường An, xin tướng quân hãy giữ gìn, để dành cho Tiểu Tuyết.

Đoạn, ta bỏ mũ sắt, cởi áo giáp. Tóc búi cao bằng cây trâm bạch ngọc hoa mai, nhiều năm qua chưa từng rời khỏi người. Tay cầm trường thương, miệng hô lớn:

“Trời muốn nước ta diệt, nay ta quyết nghịch thiên! Đánh trăm trận, chém trăm quân, dù tan thây nát thịt cũng có xá gì!! Chúng tướng sĩ Thiên Sách ta ở đâu!!”

Nói đoạn, ta đi tiên phong, phóng thẳng vào quân địch. Chém giết điên cuồng, máu ướt chiến bào, lửa liếm da thịt. Một tay vung, trường thương như phóng qua ngàn dặm. Giữa khói lửa binh đao, cây trâm bạch ngọc rơi từ khi nào chẳng hay biết.

Trâm mất, tâm cũng mất.

Thân xác ta, linh hồn ta, dâng cả cho Đại Đường. Còn tâm này, là chút vị kỉ cuối cùng ta có thể dành dụm được. Một kiếp này ta sống quá phong lưu, quyết chẳng hối hận.

Lý tướng quân, Tiểu Tuyết bảo vệ được những gì mình yêu rồi, phải không?

.

Sử viết: Tuyên Uy tướng quân, tay cầm trường thương, giết hơn ngàn tên phản quân, kiệt sức, hi sinh, năm ấy mới hơn ba mươi tuổi. Ba ngàn thiết kỵ Thiên Sách phủ đại chiến Đồng Quan, toàn bộ ba ngàn năm trăm hai mươi bảy người, không một ai sống sót.

Đồng Quan thất thủ, quân Yên thừa thắng ồ ạt tiến vào Trường An. Đường Huyền Tông mang theo Dương Quý Phi và thừa tướng Dương Quốc Trung bỏ chạy về đất Thục. Quân Thiên Sách phủ do Lý Thừa Ân cầm quân chặn tại Trường An, yểm trợ cho hoàng đế, cuối cùng, toàn bộ hi sinh. Năm ấy, Lý Thừa Ân bốn mươi sáu tuổi.

Từ đó, toàn bộ Thiên Sách phủ diệt vong, vĩnh viễn không thiết lập lại.

Về sau, dân gian có câu lưu truyền:

“Sinh thời chẳng tính chuyện ma chay
Máu đào nhuốm cát giữ Đại Đường
Ngoài thành Lạc Dương ba nghìn lính
Ngựa trắng thương bạc Đông Đô lang.”

[Jx3 fanfic] Chuyện cũ ở Tàng Kiếm sơn trang

Tác giả: Earlpanda

Cứ ném gạch, mình thề là sẽ xóa cho bằng hết =)))))))) Tự dưng viết xong, mình thấy đéc có tương lai triển vọng ăn giải gì hết á, với lại bản nộp bị cắt xén và ăn gian chữ rất nhiều, thôi up phiên bản đầy đủ lên chơi =)))

=====o.O.o======

.

Tôi không biết mình sinh ra vào ngày nào tháng nào, cha mẹ là ai. Từ khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đã là một chân quét rác trong Tàng Kiếm sơn trang.

Bấy giờ, trong giang hồ, có bốn thế lực lớn mạnh nhất, được chính đạo giang hồ người người kính trọng nhất. Đó là Thiếu Lâm, Thuần Dương, Thất Tú và Tàng Kiếm. Tuy thành lập cách đây không lâu, nhưng danh tiếng của Tàng Kiếm sơn trang trên giang hồ không ai không biết, không ai không ngưỡng mộ. Read more

Liên Xuyên kỷ niên

Tác giả: Ngư Tử Chu (鱼子周 )

Dịch: QT

Biên tập:  Trúc.

Thể loại: cổ trang ngắn, bất luân chi luyến (cữu cữu – ngoại sanh)

Đôi lời:

– Vẫn là cái câu quen thuộc: bản dịch chui không xin phép, miễn mang đâu hết ngoài phạm vi blog của tớ (dẫn link thì đc ^^ )

– Cái này thực ra đã có bạn làm rồi, chẳng qua là mình không biết pass chỗ các nàng ấy, thôi thì đành tự đào cái giếng giữa nhà uống đỡ. Bạn nào tình cảnh thảm giống mình thì cứ vào mà đọc chùa, chỉ cần tôn trọng gia chủ một tí cho gia chủ đỡ tự kỷ là được. ^^”

– Chấp nhận mọi góp ý và phản hồi dưới mọi hình thức, tất nhiên, trong chừng mực có thể đỡ được.

.

.

.

Read more

Bò.

Nhắm mắt lại và tự thấy mình đang đứng ở giữa bãi đất trống hoác rộng mênh mông. Trời tím thẫm. Đất nứt nẻ. Mặt trăng to đùng, vàng óng như cái bánh bích quy khổng lồ. Tôi vô thức đưa tay lên chạm vào cái bánh ấy. Tôi tóm vào khoảng không. Tôi ngơ ngẩn nhìn tay mình đang được ánh sáng xanh lợt tưới đẫm. Trăng chuyển sang màu xanh lơ.

Tôi là con bò. Tôi là con bò sữa. Tôi là con bò sữa với những đốm lang đen đứng giữa bãi đất nứt toác cùng bầu trời màu tím. Trong nền tím là mặt trăng xanh lơ. Buồn cười.

Và tôi cười như điên. Mặt con bò bị biến dạng, trở nên méo mó dị thường.

Tôi không hiểu vì sao mình trở thành con bò. Mà lại là bò sữa. Bò sữa cũng gặm cỏ xanh. Tự dưng nghĩ đến một mẩu chuyện cười.

Họa sĩ: “Thưa ông, đó là bức tranh vẽ một con bò gặm cỏ.”

Khách: “Vậy cỏ ở đâu?”

Họa sĩ: “Con bò đã ăn hết cả rồi.”

Khách: “Thế còn con bò đâu?”

Họa sĩ: “Bộ ông tưởng con bò ngu đến mức còn ở lại đó sau khi nó đã xơi hết cỏ sao?”

Đáng tiếc, mẩu chuyện này xưa quá rồi. Đọc lên chẳng buồn nhếch mép. Ấy mà bây giờ nhớ lại tôi lăn ra đất cười, cười như không gì trên đời này hài hơn thế nữa.

Cái buồn cười, không phải là cách đối đáp cùn của người hoạ sĩ. Tôi nghĩ đến việc mình đang là con bò có thành tích gặm sạch chỗ cỏ ở bãi đất rộng mênh mông không biên giới này. Và tôi thấy đói. Đói meo. Đói lả người. Tôi đã ăn hết núi cỏ ở đây và tôi đói.

Chắc chắn tôi không phải bò thường. Tôi là siêu-bò. Là siêu-bò với cái dạ dày lớn nhất quả đất. Là con bò sữa đeo khăn choàng màu tím trong bộ phim “Cow and chicken” một thời tôi mê mệt. Tôi lấy sắc tím da trời dệt nên cái áo choàng siêu nhân cho riêng mình.

Tôi là siêu-bò. Và một điều quan trọng hơn. Tôi đang đói. Tôi cần tìm thức ăn.

Vậy nên tôi liếc nhìn xung quanh. Và tôi thôi không cười nữa.

Khắp mặt đất bao trùm một màu sẫm ảm đạm, chằng chịt những vết rạch méo mó. Những vệt chảy của ánh trăng màu xanh lơ tưới lên đất thành những hình kỉ hà. Những vũng nước đen ngòm lấp lánh sắc tím da trời. Một vài gốc cây khô quắt queo đứng trơ trụi, trông như những bộ xương sầu não. Đâu đó có sắc bạc rải đều lên tựa kim tuyến.

Tôi cười như mếu. Tìm đỏ mắt chẳng thấy màu xanh của cỏ non. Nhưng khung cảnh thì đẹp vô cùng. Có một điều tôi khẳng định rất chắc chắn: tôi thích tranh của Picasso hơn. Ít nhất người danh hoạ đại tài đó không tạo ra những tác phẩm khiến người ta chết đói.

Tôi đành lê bước. Lâu. Rất lâu. Tôi như gã hành khất trong túi không ngụm nước lết chậm rãi trên sa mạc. Tôi không nhìn thấy, dù chỉ là ảo ảnh, một ốc đảo hoang vắng xinh đẹp. Mắt tôi độc có màu tím da trời.

Đó là lúc chưa bao giờ tôi ghét màu tím đến thế. Màu tím hoa sim. Màu tím hoa violet. Màu tím mộng mơ. Màu tím chung thuỷ. Quẳng hết những thứ khái niệm đó đi, tôi dồn oán hận vào cái thứ đang giết dần giết mòn tôi. Nghe đâu người ta bảo màu tím đậm tạo cảm giác vô vọng khó chịu. Họ nói đúng. Cái sắc trời kia cứ lởn vởn trên ngươi tôi, và chẳng ai thích mình bị đùa giỡn với sinh mạng như thế này cả.

Đó cũng là lúc tôi chưa bao giờ yêu màu xanh lục đến vậy. Có ông thầy phong thuỷ bảo đó màu xanh của sự sống. Ông ta nói không sai. Có người kêu đó màu xanh của sự kiên trì. Tôi gật gù. Tôi đang vì sự sống của tôi mà kiên trì lết đi đấy thôi. Tôi đang tìm sắc xanh cỏ non ở giữa cái nơi độc có màu tím sẫm đơn thuần.

Tôi chẳng buồn suy xét xem vì cái gì mà bản thân lại rơi vào tình trạng thê thảm thế này. Chỉ còn mỗi cái tình cảm yêu xanh-ghét tím giản đơn.

Và thế là tôi đi mãi, đi mãi, đi cho đến khi bốn chân khuỵu xuống, cả người gầy rộc đi. Tôi không chết. Tôi chưa chết. Tự hỏi tại sao không ai cho tôi một đường dao cơ bản về trời luôn đi. Tôi quá mệt mỏi để có thể tiếp tục. Tôi chậm chạp ngước đôi mắt đục ngầu lên, nhìn thấy một vũng nước. Vẫn đen kịt một màu với những ánh tím đáng ghét lấp lánh. Miệng bỏng rát, tôi rướn lên, cố gắng chạm đầu lưỡi vào. Tôi hớp một ngụm nhỏ.

Đó là lần đầu tiên tôi biết một vị ngọt ngào đến thế. Tựa như nước cam lộ. Bất chấp vẻ ngoài kinh tởm của vũng nước ấy, tôi nhào đến, tham lam uống lấy uống để. Uống đến khi cạn kiệt. Tôi khoan khoái.

.
———–

.
Có lẽ mọi việc nên kết thúc ở đấy thì tốt hơn.

Tôi nghĩ thế. Và nó nên thế. Để có một cái kết thật đẹp.

Nhưng tôi biết mình còn nợ nhiều. Tôi là một con bò. Cái chết của một con bò chắc chẳng đủ để trả.

Sau khi uống xong, tôi nằm gục xuống đất. Rồi dần dần, tôi thấy một cái răng của mình ngứa ngứa. Từ chỗ “hơi ngứa”, nó trở nên ngứa đến điên người. Tôi cho chân trước của mình vào miệng, chạm chạm vào cái răng ấy. Nó lung lay. Tựa như chỉ gắn vào lợi bằng hai cái chốt nhỏ lỏng lẻo. Tôi cố gắng giật nó ra. Cái răng rơi xuống đất. Giờ thì cả hàm tôi ngứa. Tôi điên lên, cứ giật giật từng cái một, cả hàm nóng như lửa đốt. Và chẳng mấy chốc thì răng tôi chả còn. Tôi thấy được rõ ràng cái cảm giác hai lợi trống không cọ xát vào nhau. Tôi hoảng loạn.

Tách. Tách.

Có vài giọt nước rơi xuống đất. Mắt tôi mờ đi. Tôi khóc ư? Là nước mắt của tôi? Hay là….

Cả người tôi nóng như bị lửa thiêu, đau như chạm phải băng tảng. Mẩn đỏ nổi khắp nơi. Những vết mẩn ấy, đóng mủ, rồi chảy nước. Cứ chảy, chảy dần dần, chảy cho hết da hết thịt. Những mảng thịt lớn bị tróc ra, rơi xuống, bầy nhầy một thứ dịch đặc. Tôi chỉ còn kịp nhìn thấy một nhãn cầu màu nâu đen pha lẫn những tia máu đỏ tươi trước khi tất cả rơi vào tối đen. Có phần nào đó trong tôi gào lên thoả mãn. Tôi không nhìn thấy màu tím.

Cảm giác oán hận màu tím lại dấy lên mãnh liệt trong tôi. Tôi không nhìn thấy nó, tôi cũng không muốn chạm vào nó, cảm nhận nó. Tôi cười gằn ngớ ngẩn, rồi tự quẫy mạnh cho da thịt bị rữa nhanh hơn. Sớm thôi… Nhanh thôi…

.

———–

.
Một con bò sữa nằm chết gục trong vũng máu lớn. Mà quên, nó không còn là bò nữa, nó là một bộ xương. Trắng hếu.

Nó đã tô thêm sắc đỏ thắm cùng màu trắng ởn vào bức tranh tím sẫm. Thêm hoàn hảo. Nhưng rút cục, Picasso vẫn hơn.

Trên trời, mặt trăng to đùng như cái bánh bích quy, cười ngạo nghễ. Cái bánh một nửa màu vàng, một nửa màu xanh lơ. Nó không biết rằng, nếu pha màu hấp thụ trên nền trắng, màu xanh lơ kết hợp với màu vàng sẽ thành màu xanh lục.

Mà thôi, biết cũng chẳng để làm gì, vì màu trời ở đây chỉ có tím.

.
———–

.
Nỗi đau đớn khiến tôi giật mình mở mắt. Bên ngoài cửa sổ, lá cây màu lục. Trời màu lam. Mây màu trắng xốp. Và tôi là người.

Tôi ái mộ Trang Chu, ngồi ngơ ngẩn tự hỏi mình là người nằm mộng hoá bò, hay bò chết đi nằm mộng thấy người?

.

.

===================================

Lảm nhảm #1: Nói nhỏ nha, bạn bị tự kỷ đó =))

Lảm nhảm #2: Nói nhỏ thêm nha, bạn bị điên đó~

Lảm nhảm #3: sao mình cứ có cảm giác mình đang sỉ nhục mấy em bò sữa dễ thương ^^”

Hồi Phong Lạc Nhạn – trích chương 2

À ờ, đại để là khi đọc chương 2, đến đoạn dưới thì nhất thời đầu óc sáng bừng ra, trong 2 giây bỗng dưng nghĩ ra được câu chuyện nhỏ này…..

Quả nhiên Hạo Nhiên khựng lại, cặp mắt phượng xinh đẹp vô song lộ ra vẻ cáu kỉnh, đôi môi mỏng hồng tươi như cánh hoa đào mím chặt lại một cách bực tức. Hai bên cứ nhìn nhau như vậy, mãi sau Mặc Hạo Nhiên mới nhỏ giọng:

“Ta phải đi giết một người…”

“Ai?”

“Lãnh Phi Ưng!”

Nghe đến đây, “đối tượng” nhếch mép cười nhạt. Nhìn nụ cười lạnh lùng của hắn, Hạo Nhiên thập phần kinh ngạc, không hiểu hắn có ý gì. Phi Ưng nhẹ nhàng hỏi lại:

“Sát thủ nổi danh giang hồ? Đại ma đầu, đại ác nhân?”

“Đúng vậy…” Hạo Nhiên thở ra “…Ngươi cũng biết hắn? À không, biết là phải, hắn quá nổi tiếng rồi…”

Lãnh Phi Ưng chợt cười to, tiếng cười đầy vẻ khinh thường:

“Không ai biết rõ hắn bằng ta. Bởi vì, tiểu huynh đệ à, người ngươi đang muốn giết chính là ta đây!”

Mặc Hạo Nhiên run giọng:

“Ngươi?”

“Ta không có thói quen nhận xàm danh tính của kẻ khác…” Ánh mắt sắc bén của Phi Ưng quét qua mặt Hạo Nhiên như muốn cắt nát hắn, khuôn mặt diễm lệ không hề lộ ra chút sợ hãi, trái lại còn thích thú “…Kẻ muốn đòi mạng ta trên đời nhiều vô kể, ngươi không nhanh tay lên sẽ bị hớt mất đấy!”

Không chờ đến lời thứ hai, Mặc Hạo Nhiên lập tức vung chưởng lên, sử chiêu Bạch Dạ Liễu đập thẳng vào chính diện đối phương, đây là chiêu thức đắc ý nhất của Hạo Nhiên, vừa nhanh vừa chứa kình lực kinh hồn, nhưng Lãnh Phi Ưng chỉ mỉm cười tránh né. Cước bộ của hắn rõ ràng là Tuyết Ảnh bộ pháp lừng danh giang hồ. Những sợi tóc tuột xuống rủ trên mặt hắn, khóe miệng nhếch lên khinh bạc quả thực cực kỳ tuấn tú, khiến Mặc Hạo Nhiên chợt ngẩn ra. Nhân lúc đó, Phi Ưng ngay lập tức điểm liền sáu huyệt đạo ở tứ chi và hai vai của Hạo Nhiên.

Như đã nói, công phu giải huyệt của Hạo Nhiên là có một không hai, hắn đã may mắn luyện thành công đến cảnh giới tối cao, là sự kết hợp nội công của Quang Diệp phái và Dịch Cân kinh bí truyền của chùa Thiếu Lâm. Thế nhưng lần này, hắn loay hoay toát mồ hôi vẫn không giải nổi, trong khi Lãnh Phi Ưng nhìn hắn vất vả cười đầy gian tà.

“Đồ bàng môn tả đạo, ngươi sử dụng môn võ công ma quỷ gì vậy?” Sau cùng, Mặc Hạo Nhiên mặt đỏ tía tai gầm lên, hiển nhiên là đã chịu bó tay.

“Này, không giải được thì đừng có đổ cho ta chứ. Ta hỏi ngươi, điểm huyệt mà để ngươi giải được không phải là quá mất công sao? Nói ngươi nghe này, tiểu huynh đệ, chút công phu nhỏ nhoi của ngươi mà đòi lấy mạng đại ma đầu này, e rằng hơi khó đấy!”

Lãnh Phi Ưng trêu chọc, nhưng mục quang khinh bỉ cứ chòng chọc chiếu vào mặt Hạo Nhiên, khiến hắn nhục nhã vô cùng, muốn quay mặt đi mà không được.

“Giết ta đi!” Hạo Nhiên hét vào mặt hắn.

Lãnh Phi Ưng lại càng phá ra cười:

“Chuyện đó dễ như trở bàn tay, không cần ngươi phải nhắc, ta tự khắc sẽ làm.

Trích từ đây, một bộ do chính tay Phong Hoa cô nương phóng bút~~ í hí :”>

Thật sự là mình biết cách biến thái tác phẩm của người ta mà….*chấm chấm nước mắt, khóc thê lương*

Hai cháu: cháu Phi Ưng và cháu Hạo Nhiên rất là biến thái so với nguyên tác nha. Ôi cái ý tưởng trong 2 giây mà loé sáng……*lăn lăn*

@Phong Hoa: chàng còn gì để nói về cái sự láo lếu hoá tác phẩm của người khác của ta không đây…~ Read more

Ngắn

Tết này ta không có em. Ta điên cuồng đi khắp nơi tìm kiếm hình bóng của em.

Rạp chiếu phim ngày Tết sao rộng thênh thang trống trải. Thật kì quặc khi ta là người duy nhất lạc lõng ở đó. Ai cũng đi với bạn bè và người yêu. Khi chị bán vé hỏi “2 vé hả em?”, ta như rơi từ tầng 18 của khu chung cư xuống, vỡ nát thành món thịt người bầy hầy trên phố. Đỏ. Và càng thảm hại hơn khi câu trả lời của ta, “chỉ 1 thôi”, cái xác được xử lí theo lẽ rất tự nhiên, bốc mùi tởm lợm và tan vào đất. Hoàn toàn không có lợi cho môi trường. Ta mở mắt. Người ta thấy cái xác lồm cồm bò dậy.

Em nhớ không, cái quán cà phê trên phố ngày ấy? Cái lần đầu tiên chúng ta đến đây, em rúc một xó tự kỉ, ta đi lững thững đếm gạch do lạc đường, cứ ngỡ càng đi càng tới gần mà thực ra càng đi càng xa em. Khi đến nơi thì quá muộn. Ta nghe tiếng em cười vỡ tan vào gió. Không phải dành cho ta… Và đây, không biết lần thứ mấy ta đến đó, tìm em, nhớ em. Món trà xanh quyện với kem tươi em từng đưa vẫn thoảng mùi hương thân thuộc của em thuở nào. Món bánh ngọt em từng tặng tan vào đầu lưỡi: dư vị ngọt, béo và có gì đó rất dễ thương, giống như em.

Và bây giờ, ta ngồi đây, đờ đẫn trước cái màn hình vi tính. Ta không ra rạp chiếu phim, cũng không ra quán cà phê. Ta không lang thang về nơi cũ, cũng không đứng đần ra trước cổng chung cư nhà em, người khác nhìn vào tưởng đồ điên vừa trốn trại. Nghĩ lại, những ngày qua, ta tư sản quá. Giờ ta chỉ nhìn cái nick em xám ngoét trên YM đắm đuối một cách cay đắng.

Em ơi, ta hết tiền rồi…

Sau khi đọc xong cái này, con bạn nhận xét đúng 1 câu: “You are so creepy”.
Mà có khi thế thật.
Người ta bảo khi buồn viết ra những thứ cũng buồn.
Thứ kia mình đọc xong thấy hài quá, không thể rỏ được một giọt nước mắt ăn mày tí tình thương của người đọc.
Btw, chuyện thật của mình.