Tui vừa dịch xong cái fic Khải Hồng bên kia, bỗng cảm thấy muốn quăng luôn cái kịch bản fic của mình đi quá 😂😂 Khai thác từ nguyên tác ra thì quá máu chó, hồi trước sau khi tui đã hiểu ra bi kịch của LCM là đã thổ huyết rồi, giờ vần vò xong mớ lá ngón kia liền hạ đường huyết, thật sự đấy, tui viết thêm một mớ máu chó nữa thì có nghĩa lý gì cơ chứ ngoài việc tiếp tục hạ đường huyết 😂😂

Tui muốn thử nghiệm viết cái gì đó mới, vẫn cứ viết vài đoạn ngắn bất chợt rồi tính sau vậy.

.

Lão Béo từng kể, thấy bảo trên đời này đếch có đàn ông tốt, nên mới cố tình xây dựng một nhân vật như Nhị Nguyệt Hồng. Thiệt ra mình thấy nhân vật nam của lão đều si tình như vậy mà, từ Bán Tiệt Lý cho đến Hắc Bối Lão Lục 😂 Mình có hứng thú với thời trẻ của nhân vật này hơn, bởi giai đoạn sau 1950 quá kinh khủng, mình nghĩ thời trẻ đó là một người rất cường đại, rất biết nghĩ cho những người mà mình quan tâm, đồng thời vẫn có chút gì đó nhiệt tình sôi nổi của tuổi trẻ. Ít ra thì lúc này vẫn còn vui vẻ được.

Còn Trương Khải Sơn, ông ta là 1 người có nhiều điều bất đắc dĩ. Ngay cả khi Nhị Nguyệt Hồng chọn cách lùi về để bấu víu lấy những gì còn lại của mình, thì ông ta vẫn luôn luôn là kẻ đứng ở vị trí không có đường lùi. Người ngoài có thể thấy ông ta tuyệt tình, không nghĩ đến vợ con gia đình, nhưng một khi đã đứng ở vị trí của ông ta, thì lùi một bước là vạn kiếp bất phục. Trái lại mình thấy ông ta là người rất trọng tình trọng nghĩa. Đây là người cáng đáng nhiều gánh nặng không thể tưởng tượng được nhất trong số tất cả 9 người, cũng đành chấp nhận làm cái bia để anh em phỉ nhổ căm hận. Cái cảm giác nỗ lực cả đời người để đạt đến được một vị trí, cuối cùng vẫn bất lực trước guồng quay nghiệt ngã của số phận trong thời kỳ đầy biến động ấy, tự dưng mình nghĩ đến một trường đoạn trong một bộ phim về Diệp Vấn, khi ông bất lực chứng kiến những đứa con mình dần chết đói, thất thểu đưa con đi tha hương khắp nơi, lần lượt bán đi từng món kỷ vật cứ ngỡ là quý giá nhất của mình để mưu sinh. Đặt nhân vật vào giữa nhiều mâu thuẫn giằng xé cả bên trong lẫn bên ngoài như thế, cảm giác rất chân thực.

Thiệt ra ship 12 là kiểu bromance thôi chứ ko nghĩ gì nhiều hơn nữa, ít nhất thì cho đến bây giờ vẫn cảm thấy mới chỉ có mình Nhị Nguyệt Hồng là hiểu tất cả những điều bất đắc dĩ của họ Trương.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s