(…)

Cậu chủ trẻ Nhị Nguyệt Hồng năm ấy chẳng mấy hứng thú với nghề tổ truyền nhà mình. Dầu gì cũng thuộc ngoại bát hàng, làm trộm mộ tặc rõ là kiếm lời bất nghĩa, nhưng làm kép hát cũng chẳng cao sang gì. Ngày ấy thời thế xoay vần, nước Đại Thanh sụp đổ, nước Dân Quốc ra đời, những gì Tôn tiên sinh nói nghe thật lạ lẫm, cũng khiến người ta mơ ước làm sao. Nhưng cái mơ mộng ấy còn chưa thành thực, thì quân phiệt hoành hành cát cứ khắp nơi. Cậu từng hát mua vui cho bao tên quân phiệt rồi, cũng biết thừa đầy rẫy những thứ quy tắc trong xã hội rối ren này, chỉ là chẳng biết làm sao, mọi guồng quay cứ cuốn lấy.

Một lần phụ thân mới nói, nghề này của chúng ta, đành rằng không phải thứ tốt đẹp gì, nhưng xã hội luôn cần, thì mới truyền xuống được. Xưa có Mô kim hiệu úy, là thanh chủy thủ cần dùng trong bóng tối, không thể ra ngoài sáng, thì bây giờ cũng thế. Dân đãi cát xưa nay, một là vì cuộc đời bức bách, hai là vì vốn là “thanh chủy thủ” của ai đó mà thôi.

Đến một lúc nào đó, nghề này của tổ tiên ta cũng không thể truyền xuống được nữa, nhưng khi ấy cũng là lúc không cần dùng đến nó nữa. Cũng như xưa ta không thể cắt búi tóc, nhưng rồi con xem, bây giờ thế gian lại chẳng coi búi tóc ra cái gì, cứ vậy mà cắt sạch. Thế sự là vậy.

Đến lúc ấy Nhị Nguyệt Hồng mới lờ mờ hiểu ra điều gì đó. Nhưng giờ vẫn chưa phải lúc ta cắt tóc, chàng trai trẻ ấy đã nghĩ như vậy.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s