(Mình vẫn chưa quyết định được nên sắp xếp cấu trúc như thế nào, nên cứ viết đại từng đoạn ngắn đã sửa sau)

.

Một buổi chiều đầy nắng.

Một cậu bé mặc áo vải thô đứng dưới gốc cây hòe trong sân. Cậu ngẩng đầu lên, quệt mồ hôi ròng ròng trên trán.

“Thiếu gia! Lão gia sắp về rồi, thiếu gia mau xuống luyện công tiếp đi thôi, kẻo lão gia về thấy lại trách phạt nữa.”

Phía trên, một thiếu niên tuổi chừng 16, 17 đang nằm sấp bám vắt vẻo trên cành cây hòe như con khỉ, cầm que chọc tổ chim nho nhỏ trên cành. Con trai đương độ dậy thì, ngũ quan vừa có nét góc cạnh đặc trưng của đàn ông, lại vừa có vẻ ngây ngô của con nít. Mà cậu thiếu niên này, cả khuôn mặt thu hút nhất là đôi mắt, đôi mắt có đồng tử to tròn, hắc bạch phân minh, đuôi mắt dài, vành mắt hơi ửng hồng, con mắt ươn ướt, điển hình một đôi mắt đào hoa. Đôi mắt đã định trước cuộc đời lắm phong lưu.

“Lại luyện công cái gì? Mông ta vẫn sưng, còn chưa xẹp đâu. Lão đầu tử ra tay rõ ác, chẳng nể nang tí gì. Thế nào rồi tối cũng phải nằm sấp mà ngủ.”

Đứa ở mới nói:

“Thiếu gia đừng nói thế, lão gia làm vậy cũng đều vì muốn tốt cho cậu thôi. Thôi, cậu đừng dỗi nữa, cậu xuống rồi con xin hầu cậu bôi thuốc.”

Cậu thiếu niên vặc lại ngay: “Ai dỗi cơ chứ, ngươi…”

Còn chưa dứt lời, từ phía sau bỗng vang lên tiếng chí chóe. Cậu thiếu niên nổi cơn tò mò, trèo thoăn thoắt lên một cành cây cao hơn, ngó ra ngoài bờ tường tiểu viện, trông chẳng có vẻ gì là đang “trọng thương” cả.

“Đánh chết nó!”

“Thằng con hoang, chỉ giỏi làm vướng tay vướng chân!”

“Cái thứ tạp chủng, chẳng hiểu sao các thúc bá nghĩ gì mà cho nó theo tụi mình nữa!”

Thì ra là mấy trò bắt nạt kẻ yếu thế của tụi nít ranh, cậu nghĩ. Bọn trẻ khoảng mười tuổi, có đến chừng bảy, tám đứa xúm lại cùng đánh một đứa. Thằng bé gầy còm, quần áo đầy bụi bẩn lem nhem, mím chặt môi im lìm không nói một câu, hai tay ôm đầu tự bảo vệ mình. Thi thoảng, có những lúc chống trả được, nó đáp trả lại ngay, động tác nhanh nhẹn đâu ra đấy. Nhưng chút chống cự ít ỏi đấy chỉ khiến nó nhận thêm nhiều cú đòn ác liệt hơn giáng xuống. Xem ra, lũ nhóc này trông thế mà cũng có căn cơ đàng hoàng, chắc hẳn cũng được học công phu đến nơi đến chốn. Chẳng qua thằng nhóc này đúng xui xẻo, một mình chấp đến cả gần chục đứa thì có ba đầu sáu tay cũng không lại.

Bỗng dưng, thằng bé kia ngẩng phắt đầu lên. Bấy giờ mới thấy, đôi mắt nó rất đen, rất sáng, như cháy rừng rực một ngọn lửa nào đó. Không hiểu sao, nhìn thấy đôi mắt ấy, cậu thiếu niên kia lại có chút giật mình.

Cậu với tay xuống dưới, nhặt lấy một cục đá vụn trên bờ tường, phi vèo một cái trúng đầu thằng nhóc có vẻ lớn tuổi nhất trong số đó, hình như là đứa cầm đầu cả bọn.

Thấy động tĩnh, bọn nhóc đồng loạt ngừng bặt lại, ngẩng đầu lên. Thiếu niên từ trên cây nhẹ nhàng nhảy phắt xuống dưới, cười nói:

“Này mấy đứa, tám đánh một là chơi không đẹp đâu đấy.”

Đứa lớn trong đó ngay lập tức đỏ mắt vặc lại:

“Liên quan đếch gì đến ngươi?”

Nhưng ngay sau đó, một đứa khác trong bọn kéo giựt nó lại, thì thầm vài câu. Mặt nó biến sắc ngay tức thì.

Dù nước Đại Thanh đã sụp đổ được mấy năm, nhưng mấy đứa nhóc nhà nghèo dù có vô tư đến mấy thì không thể không khắc ghi nguyên tắc sinh tồn trong xã hội phân tầng khắc nghiệt. Bởi vì người trẻ tuổi này quá sạch sẽ, quần áo trắng tinh tươm, thì chỉ có thể là con nhà có tiền, hoặc con nhà có quyền. Đắc tội nhà có quyền có tiền trong thành, thế nào cũng chuốc lấy phiền.

Đứa kia thì thào nói:

“Mày quên à, đại đương gia của địa bàn này vốn ngụ ở khu này, bây giờ ngộ nhỡ to chuyện, làm kinh động đến người ta, thì nhiệm vụ của ta tính sao. Chúng ta lặn lội đến đây cũng không phải vì điều này.”

Bọn chúng lom lom nhìn cậu thiếu niên, rồi quỳ xuống lạy nói:

“Thưa ông, chúng con không biết, vô tình mạo phạm, mong ông bỏ quá cho.”

Cậu thiếu niên kia chẳng biết trong lòng còn lại dư vị gì chan chát, đành phất tay, tùy tiện nói:

“Thôi đi đi.”

 Bọn nhóc kéo nhau đi, trước khi đi còn quay lại trơn mắt với thằng bé đen nhẻm nọ. Thằng bé đó thấy tụi kia đã lục tục bỏ đi, bấy giờ mới lồm cồm bò dậy, chỉnh trang lại quần áo, nhặt khăn gói của mình lên, định đi thẳng.

Cậu thiếu niên trợn mắt, gọi lại:

“Này tiểu quỷ, nhà ngươi tên gì?”

Bấy giờ thằng bé mặt mày đen thui đó mới chịu quay lại, cúi đầu đều đều nói:

“Tôi họ Trương, hôm nay xin cảm tạ ơn cứu giúp của ngài, ngày sau xin báo đáp.”

Một câu khách sáo như thế, mà cũng làm ra dáng một đại lão gia lắm, cái quỷ gì mà “ngày sau báo đáp”, rõ ràng chỉ là lời nói suông. Cậu thiếu niên lần đầu gặp phải thằng quỷ con đáng ghét đến vậy, mới lúc nãy còn nhìn mình ghê lắm kia, quay đi ngoảnh lại đã phủi sạch quan hệ ngay rồi. 

“Không được, đãi bôi một câu như thế đã muốn chuồn đi là thế nào? Chi bằng ngươi bồi ta đến đây một chuyến coi như báo ân, thế nào?”

(…)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s