2.

Những gánh hát trong xã hội cũ, thường thu nuôi những đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ, hoặc là, những đứa nhà nghèo mà đông anh chị em, cha mẹ nuôi không nổi mới bị bán vào cho có chỗ nương thân, chúng sẽ được học kịch, học hát, học tạp kỹ, những đứa xuất chúng có thể trở thành “danh giác”, những đứa tầm tầm thì làm tôi làm tớ cả đời. Cá biệt có những người phục vụ trong gánh hát qua đến mấy thế hệ. Thành Trường Sa có một gánh tuồng Hoa Cổ như thế.

Không biết ban chủ họ gì, nhưng người ta vẫn thường gọi là “ông chủ Hồng”. Gánh hát nhà họ Hồng đã cắm rễ ở đây từ bao giờ không ai biết, từ rất lâu trước kia người ta đã thấy, chắc hẳn, truyền thừa cũng được mấy đời. Dân tình phỏng đoán chắc hẳn nhân vật lớn đằng sau gánh hát này có bối cảnh ghê gớm lắm. Trong xã hội cũ, bỏ tiền ra lập gánh hát gọi là “chỉnh hí”, phải là người có tiền, có thế lực mới làm được. Nhưng chẳng ai biết người đứng sau gánh hát đó là ai, bởi vậy cũng chẳng mấy ai cả gan đắc tội, sợ lỡ vuốt nhầm râu hùm.

Người ngoài không biết, nhìn vào cũng chỉ thấy Hồng ban chẳng qua chỉ là một gánh hát Hoa Cổ dân gian như bao gánh hát khác, chẳng có gì nổi trội. Nhưng người trong nghề ai nấy đều biết, gia tộc họ Hồng xưa kia khét tiếng bạo ngược cỡ nào, chẳng qua gần đây mới im hơi lặng tiếng. Họ Hồng chiếm nguyên một địa bàn trên đất này, địa vị vững chắc, dân ngoại bát hàng đều tôn xưng một tiếng “Nhị gia”.

Ngày xưa, cuộc sống của bọn trẻ trong gánh hát thường rất cực, cứ mỗi một quý, suốt hơn trăm ngày, ngày nào cũng luyện hát, luyện tạp kỹ, từ sáng sớm tinh mơ cho đến tối mịt vẫn phải chong đèn mà luyện, ngày được bữa cơm khô, lại thường xuyên ăn đánh ăn chửi thay cơm. Hồi ấy Nhị Nguyệt Hồng còn chưa gọi là Nhị Nguyệt Hồng, chẳng rõ tục danh, là đứa con trai độc nhất của ông chủ Hồng lúc bấy giờ. Mang tiếng đại thiếu gia, nhưng cũng không dễ dàng hơn tụi trẻ đồng trang lứa chút nào. Ngoài học hát, luyện tạp kỹ, còn phải học chữ, học văn, luyện công phu tổ truyền. Đúng thế, gánh hát, chẳng qua chỉ là cái vỏ, đãi cát mới là nghề chính. Mà nhà họ Hồng nổi tiếng thủ cựu, hà khắc, bao ngón nghề đặc sắc của dân đãi cát đã thất truyền trên giang hồ từ lâu, mà họ vẫn còn lưu giữ. Cậu bé đại thiếu gia kia, khổ càng thêm khổ.

Chẳng qua Nhị Nguyệt Hồng có thiên phú, lại trời sinh tính tình phong lưu khoáng đạt, sau mới nổi danh như thế.

.

 

(tạm thời thế đã, kịch bản khung xương của tui chỉ vì phát hiện ra một điểm thiếu sót liền sập toàn bộ rồi :V :V :V)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s