琴师 – Cầm sư


琴师
.
lời: EDIQ
nhạc: Âm Tần Quái Vật | Lưu Thái Quan
lời dịch: Trúc
.
.
.
.
EDIQ công bố, nhân vật nguyên mẫu của bài “Cầm sư” này là Chung Nghi. Chung Nghi là người nước Sở, dưới thời Xuân Thu. Sử ghi dòng họ nhà ông là những người diễn tấu cổ cầm sớm nhất, có mấy đời làm nhạc quan cung đình. Thời Xuân Thu, khi Sở – Trịnh giao chiến, Chung Nghi bị nước Trịnh bắt giữ, nộp sang nước Tấn.
.
Điển tích:Tấn Thành Công cai trị đến năm thứ 9 (tức là khoảng năm 582 TCN – số liệu này không chắc chắn) thì qua đời, Tấn Cảnh Công kế vị thay. Trong một lần đến thị sát quân phủ[1], vua Cảnh Công nhìn thấy Chung Nghi, liền hỏi:

– Người đội mũ mạo của phương Nam mà bị bắt trói kia là ai?

Quan đứng đầu quân phủ liền đáp:

– Thưa, là tù nhân do nước Trịnh dâng nộp.

Vua sai cởi trói cho, rồi vời đến hỏi chuyện. Chung Nghi chắp tay lạy một lạy tạ ơn. Khi được hỏi về gia đình, Chung Nghi thưa:

– Ông cha tôi vốn là nhạc quan.

Cảnh Công lại hỏi:

– Thế nhà ngươi có biết nhạc không?

Chung Nghi đáp:

– Tiên phụ tôi xưa cũng chức ấy, tôi nào đâu dám có hai lòng?

Vua liền sai đưa đàn cầm cho, bảo gảy một khúc. Âm thuần tiếng nước Nam, ấy là nước Sở. Cảnh Công hỏi:

– Vương nước Sở là người như thế nào?

Chung Nghi đáp:

– Đó là điều mà một tiểu nhân như tôi không thể tường hết được.

Cảnh Công vẫn gặng hỏi, cuối cùng, Chung Nghi đáp:

– Vương nước tôi khi còn là thái tử, nghe lời thầy sư bảo[2] dạy dỗ, sáng cùng Anh Tề, chiều cùng Tử phản. Tôi chỉ biết có thế, không hơn.

Cảnh Công đem chuyện ấy kể cho Phạm Văn Tử nghe. Văn Tử nói:

– Tên tù nước Sở ấy thế mà cũng là một bậc quân tử. Chức nghiệp xưa vẫn giữ, ấy là người không quên gốc. Nhạc vẫn giữ tiếng quê, ấy là người không quên nước. Khen vua Sở mà khen vô tư, không cầu tư lợi. Gọi hẳn tên hai vị khanh[3] là tôn kính quân vương. Không quên gốc là “nhân”, không quên nước là “tín”, không tư lợi là “trung”, tôn kính quân vương là “mẫn”. “Nhân” thì nhận được việc, “tín” thì giữ được việc, “trung” thì làm nên việc, “mẫn” thì xong được việc. Có được bốn đức ấy, việc dù lớn đến đâu, ắt vẫn sẽ thành. Vậy cớ sao vương không trả hắn về Sở, để kết hòa hiếu Tấn, Sở với nhau?

Công nghe Văn Tử, hậu đãi Chung Nghi, sau đó trả về nước nhà.

.
.

[1] quân phủ: đại khái thì là cơ-quan-quân-đội =]

[2] sư bảo: chức quan dạy học cho đại tử.

[3] khanh: một chức quan.

.

.

.

若为此弦声寄入一段情
北星遥远与之呼应
再为你取出这把桐木琴
我又弹到如此用心
.
/
为我解开脚腕枷锁的那个你
哼着陌生乡音走在宫闱里
我为君王抚琴时转头看到你
弦声中深藏初遇的情绪
.
.
月光常常常常到故里
送回多少离人唏嘘
咽着你喂给我那勺热粥
这年月能悄悄的过去
.
.
灯辉摇曳满都城听着雨
夜风散开几圈涟漪
你在门外听我练这支曲
我为你备一件蓑衣
.
.
琴声传到寻常百姓的家里
有人欢笑有人在哭泣
情至深处我也落下了泪一滴
随弦断复了思乡的心绪
.
.
你挽指做蝴蝶从窗框上飞起
飞过我指尖和眉宇
呼吸声只因你渐渐宁静
吹了灯让我拥抱着你
.
.
冬至君王释放我孤身归故地
我背着琴步步望回宫闱里
你哼起我们熟知的那半阙曲
它夹杂着你低沉的抽泣
.
.
路途长长长长至故里
是人走不完的诗句
把悲欢谱作曲为你弹起
才感伤何为身不由己
.
.
月光常常常常照故里
我是放回池中的鱼
想着你喂给我那勺热粥
这回忆就完结在那里
这年月依然悄悄过去
.
.
.
.
Xin gửi vào tiếng đàn một mảnh tình con,
Để chòm sao phương Bắc xa xôi cùng tấu khúc,
Rồi người sẽ lấy cây đàn gỗ ngô đồng,
Lại cùng tôi, mải miết gảy khúc nhạc lần nữa.
.

Hãy để tôi cởi gông xiềng nơi chân người,
Rồi ngâm nga âm giọng nơi miền quê xa lạ
Giữa chốn cung đình,
Nguy nga.
.

Tôi vì quân vương mà gảy một khúc nhạc,
Quay đầu lại đã thấy người ở đó.
Ẩn trong tiếng đàn là mối tâm tư buổi ban đầu sơ ngộ,
.

Ánh trăng vẫn ngày ngày, ngày ngày gợi về cố hương,
Khiến bao nhiêu người khách xa quê thổn thức.
Nuốt một thìa cháo nóng người đưa,
Tháng năm này cứ lặng lẽ trôi qua như thế.
.

Ngọn đèn đong đưa như nghe mưa rơi,
Bừng sáng cả chốn đô thành phồn hoa,
Gió đêm tản mác vài vòng sóng gợn lăn tăn mặt nước.
Người lẳng lặng ngoài cửa nghe tôi luyện khúc này,
Còn tôi chuẩn bị một chiếc áo tơi cho người.
.

Tiếng đàn vang vọng đến những gia đình bình dân,
Có người cười,
Có người khóc.
Lòng nặng tình, tôi cũng nhỏ đôi giọt lệ,
Nỗi nhớ quê ùa về theo sợi đàn đã đứt.
.

Người nhấc bàn tay, bươm bướm tung cánh bay qua khung cửa,
Bay qua đầu ngón, bay qua chân mày.
Tiếng hít thở cũng vì người mà dần yên lặng,
Thổi tắt ngọn đèn, rồi hãy để tôi ôm người trong tay.
.

Ngày đông chí, quân vương thả tôi về chốn cũ,
Lưng đeo đàn, tôi từng bước ngóng về cửa cung.
Người đứng đó, ngâm nga nửa khúc tình ca còn lại,
Tiếng hát thầm thì run rẩy, xen lẫn tiếng nghẹn ngào.
.

Đường đi thật dài, thật dài mới về tới cố hương,
Người đã đi, mà vần thơ dang dở.
Vùi cả buồn vui vào khúc nhạc đang soạn,
Mới thấy thương cái thân bất do kỷ đến nhường nào!
.

Ánh trăng vẫn ngày ngày, ngày ngày chiếu về cố hương.
Tôi thả lại cá về trong ao nhỏ,
Bỗng nhớ thìa cháo nóng người đưa ngày nào.
Mà bây giờ hồi ức đã kết thúc tại nơi nao?
.

.

Thôi thì, tháng năm này vẫn lặng lẽ trôi qua như cũ.

.
.
.
.
———————–
.
.
Lược dịch 1 comment trên youtube:
.

Thấy các đại gia thảo luận kinh quá, em cũng xin góp tí ý kiến về cái thâm-sâu của MV này. Cái bài “Cầm sư” nè nè, là bài em thích nhất trong “Hành trình kỳ lạ của lão yêu” (Lão yêu đích kỳ dị chi lữ) á. Vì cớ gì, sao em càng nghe càng thấy nó BL dữ dội vại? Ấy là bởi, có lần nào đó em nhớ là có nghe thấy lão yêu bẩu bài hát này nó có gian tình ẩn sâu bên trong… Hơn nữa, trong lời bài hát cũng có rất nhiều đoạn nho nhỏ rõ ràng là cố-ý ám chỉ đối phương là nam giới. Này nhớ, những câu như kiểu “Hãy để ta cởi gông xiềng nơi chân người” không thể là lời của gái được. Mà nếu có cố thành chuyện tềnh trai-gái đi nữa, thì giỏi lắm cũng chỉ có khả năng người cầm sư kia là gái thôi. Ấy thế nhưng, EDIQ lại nói rằng nguyên mẫu của người cầm sư chính là Chung Nghi cơ…

Thế là, tèn ten, nhiều người cho rằng đối phương trong bài hát chính là Phạm Văn Tử, bởi Văn Tử đã từng nói với Cảnh Công rằng: “Tên tù nước Sở ấy thế mà cũng là một bậc quân tử……..v….v….Không quên gốc là “nhân”, không quên nước là “tín”, vô tư là “trung”, tôn quân là “mẫn”. “Nhân” thì nhận được việc, “tín” thì giữ được việc, “trung” thì làm nên việc, “mẫn” thì xong được việc. Có được bốn đức ấy, việc dù lớn đến đâu, ắt vẫn sẽ thành.” Bởi lời này của Văn Tử mà sau Chung Nghi được hậu đãi, cho về quê cũ. Thực ra, hai người đó cũng có thể coi là tri kỷ đó nhơ.~~

This entry was posted in Nhạc.

3 comments on “琴师 – Cầm sư

  1. Bối Lang nói:

    Sao nay có nhã hứng post nhạc xưa vậy, đã thế còn bonus thêm điển tích nữa ^^
    Mình cũng thích đàn dây lém nha ^^

  2. ta rất thích bài hát này, cũng tà lanh tà lẹ mà viết một bộ đam, ta chưa viết xong nhưng cốt truyện đã có hết rồi. ta có thể nhờ bạn xem giùm được không?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s