Ác mộng

5h15. Giải Vũ Thần mở choàng mắt.

Lại là một cơn ác mộng, dường như anh đã quá quen với những viên thuốc an thần mỗi tối và những cơn ác mộng triền miên. Thế nhưng lần nào cũng giật mình choàng tỉnh.

Anh không thể nhớ rõ ràng được nội dung những cơn ác mộng đó, nhưng chắc hẳn đó đều là những mẩu ký ức vụn vỡ nào đó thời niên thiếu. Khi lần đầu tiên biết đến mùi máu, hay khi người bạn đầu tiên vì mình mà chết chẳng hạn.

Anh cảm thấy tương đối hài lòng với cuộc sống hiện tại, dù nó khá là tẻ nhạt. Tuy vậy, có lẽ những ký ức này vẫn sẽ bám theo anh suốt cả đời, mà bản thân anh cũng chưa bao giờ có ý định vứt bỏ chúng.

Những cơn ác mộng triền miên đó có lẽ là một lời nguyền đầy ám ảnh, nhưng ở một khía cạnh nào đó, chúng lại vô cùng hữu ích. Chúng tựa như những nhát dao sắc ngọt cứa thẳng vào lòng anh, nhát nào nhát nấy đều đầm đìa máu tươi, nhắc nhở rằng anh đã từng mất đi những gì chỉ vì sơ suất của mình, hay sự ngây thơ của mình. Người ta nói, người họ Giải nổi danh cẩn trọng, nhưng tính cẩn trọng đó không phải thứ có sẵn trong bộ gen di truyền, mà phải trui rèn bằng máu thật, xương thật mà ra cả.

【黑花短片】深夜

1点半。解雨臣还睡不着。

他看完了两本漫画,喝了一杯水,还是睡不着。他看这床头柜上的安眠药,犹豫一下,终于又躺下床单。不能每天都吃安眠药,他心说。明天是稀少的假天,他想好好懒睡多一点。

他郁闷地拿了手机,大开看看。

黑瞎子还上线。

那个时候,不知想什么的,他就发一个短信。”还没睡?”

很快就有回音。”呵呵人家还在干活着。”

“那么努力干活儿,那为何还没还我钱?”

“。。。”

看到那一列点符号,解雨臣突然想去挑逗这个人一会儿。

“以身偿债怎么样?”

“。。。。。。(⊙o⊙)!!!”

“今夜睡不着,快来给爷唱一曲。”

“好好好,奴家遵命就是了。”

解雨臣笑了起来,可不把这个玩笑当真。但是电话就打来了。

是黑瞎子。他竟然真的唱一曲。更可怕,唱的竟然是《贵妃醉酒》中的片段。

解雨臣笑死了。虽然唱得很难听,可是还听出来怨妇的情怀。

唱没完,黑瞎子那一边好像发生什么事情。他停了,急忙说: “我唱得太有魅力了,搞他人打来了。好吧,花儿爷,你晚安。”

“晚安。” 解雨臣刚说完,电话就挂断。

可是,今晚他睡得特别舒服。

————————————–

睡不着,随便写。你们也晚安。

小喵熊。

Ngắn

Bản dịch của mẩu chuyện ngắn vừa rồi, à hay đúng hơn là bản viết lại rõ ràng hơn bằng tiếng Việt =]]]

Lofter: http://landewuyaokejiudetangcuyu.lofter.com/post/1dda81de_117f0aca


.

“Liệu có lại nhầm sang nhà tắm nam nữa không đấy?” Lão Dương đứng dưới bờ tường hỏi. Ngô Tà trèo lên vai Lão Dương, như bận trước, đu mình trèo lên bờ tường, vừa khẽ giọng nói với cậu bạn bên dưới: “Yên tâm đi, lần này chắc chắn là nhà tắm nữ, tao tra rồi mà, nhất định không lầm đâu!” Sau khi đã ngồi xổm yên vị trên bờ tường, Ngô Tà cúi xuống chìa tay ra: “Nào, tao kéo mày lên!”

Hai thằng nhóc nhảy tụt xuống dưới. Bên kia bờ tường là một gian nhà tắm, ở đó có một ô cửa sổ thông gió, bên trong nhà tắm là các gian buồng riêng để tắm rửa vệ sinh. Ngô Tà đi trước, nhảy lên bệ đá xi-măng gần đó, định thò đầu vào thám thính bên trong.

“Các cậu đang làm gì đấy?” Một giọng nói trong trẻo vang lên. Một khuôn mặt tròn xoe, trắng trắng mềm mềm đột ngột xuất hiện ở ô cửa sổ, dí sát ngay vào mặt Ngô Tà, khiến cậu ta giật thót mình suýt chút nữa trượt chân ngã dập mặt.

Như thể bị bắt gian tại trận, Lão Dương mặt mũi đỏ tưng bừng, lắp ba lắp bắp nói: “Tiểu Tiểu Hoa, bọn tui tui chẳng qua chỉ chỉ là là là…. đi đi nhầm nhầm nhầm đường thôi!”

Cô bé được gọi là “Tiểu Hoa” kia lập tức cười khúc khích, hai tay bám trên bậu cửa sổ mượn lực một cái nhảy phắt lên, luồn mình chui qua ô cửa sổ nhanh thoăn thoắt, rồi tinh nghịch nháy mắt nói với Ngô Tà: “Các cậu muốn xem cái gì? Nếu nói sớm, tôi đã dẫn cậu đi rồi.”

Ủa sao phản ứng này có vẻ không đúng lắm với một đứa con gái, Ngô Tà nghĩ vậy, vừa kinh ngạc vừa ngơ ngác. Nhưng còn chưa kịp mở mồm ra nói gì, đột nhiên từ bên trong nhà tắm vang lên một tiếng mở cửa lạch xạch. Tiểu Hoa biến sắc, vội vã kêu lên: “Không xong! Phải đi đây, lần khác nhé!” Nói đoạn liền đi ngay, nhảy phắt lên rồi đu mình qua bờ tường nhanh thoăn thoắt, bỏ chạy mất dạng.

Cùng lúc đó, một tiếng hét chói tai vang lên từ bên trong gian nhà. Bà chị họ vừa tắm xong, còn chưa kịp mặc quần áo, nhìn thấy thấp thoáng cái đầu của hai thằng ranh con ngoài cửa sổ liền gào lên chửi: “Hai thằng oắt con bậy bạ này! Cút ngay!”

.

Rất nhiều năm về sau, khi cùng Tiểu Hoa treo mình lơ lửng trên vách đá ở Tứ Xuyên, nhớ lại chuyện này, Ngô Tà mới cảm thấy vô cùng cảm khái.

Thằng ranh con này trông cái mặt như vậy, thế mà những chuyện như dòm trộm nhà tắm nữ gì đó, nó cũng có thể làm cho được!

短片

“会不会又是男浴室?” 老痒在围墙底下问道。吴邪踩着老痒肩膀爬到围墙上,向下面轻声的说:“放心吧,这回一定是女浴室,我查过了,不会出错的!”吴邪在墙上半蹲,然后向下面的老痒伸手出去,道:“来,我拉你上去!”

两个小男孩儿跳下去,吴邪在最前面走,可正在他们偷偷探头出过女浴室的窗口的时候,吴邪突然惊吓了一跳,停住了。

“你们俩儿在干嘛?” 传来一个清晰的声音。一个白嫩嫩的面孔立即贴着吴邪而出现,把吴邪愣住。被捉奸在床,老痒脸色火红,结结巴巴的说:“小花,我我我们只只是是是是。。。路路过呀!”

小花咯咯的笑起来,两手在窗台借力,跳起来穿过窗口,流利地溜出去女浴室。他对吴邪道:“你们想看什么呢?早跟我说,我就带你去了。”

吴邪还是莫名其妙,刚开口,可突然从里面传出来一个声音。是门口打开的声音。小花变色,不待吴邪反应,他就急忙说道:“遭了!我要去了!下次吧!” 说着,他就跑了,流利地跳到围墙上,然后跑掉了。

同时,从女浴室里面一个尖锐的尖叫响起。表姐刚洗澡完,衣服还没穿,看到两个小男孩儿就骂道:“你们这两个小色狼!滚去!”

很多年以后,跟小花挂在悬崖的时候,空闲地想起这件事情,吴邪才感觉真的感慨。

原来当时小花也像他们一般男孩一样,偷偷潜入女浴室偷看女孩洗澡什么的,真的是可以做得到啊!


Nhàn rỗi viết ra, không hiểu sao viết bằng tiếng Trung thấy xuôi xuôi hơn, thực sự rất buồn cười =)))))))))))) Và moe nữa =)))))))))))

30 fact nhỏ về Tiểu Hoa

Nhân dịp sinh nhật 39 tuổi =))))))

Mình viết dựa trên tất cả những chi tiết trong nguyên tác mình nhớ được, cộng thêm suy đoán của cá nhân mình từ những chi tiết ấy ra. Đọc cho vui nhé `w`


 

1. Giải Ngữ Hoa là nghệ danh, Nhị gia đặt cho theo tên của một từ bài. “Giải ngữ hoa” nôm na nghĩa là đóa hoa biết nói, tương truyền một lần Đường Huyền Tông cùng quần thần ngắm sen nở trong hồ. Quần thần hết lời ngợi ca vẻ đẹp của hoa sen, Đường Huyền Tông mới chỉ vào Dương Quý Phi nói, “hoa sen sao đẹp bằng đóa hoa này của ta được?”. Giải Ngữ Hoa vốn để chỉ Dương Quý Phi vậy. Cũng vì điều này mà trong các fanart cosplay các thứ, tạo hình Kinh kịch của Tiểu Hoa thường là nhân vật Dương Quý Phi, dù trong nguyên tác chẳng miêu tả điều này.

2. Mới đầu cậu ta cũng chẳng thích cái tên Giải Ngữ Hoa cho lắm.

3. Nốt ruồi trên mặt cũng chỉ là một trong những đặc điểm “nhận diện thương hiệu” thôi =)) chứ trong nguyên tác không miêu tả cụ thể khuôn mặt nhân vật như thế nào.

4. Tiểu Hoa không thật sự thích mê màu hồng đâu, nhưng nó là một trong những đặc điểm “nhận diện thương hiệu” của cậu ta =)) Mới đầu khi lựa chọn màu hồng làm đặc điểm của mình, cậu ta chỉ cố tình tếu táo hài hước một chút thôi, khi mà trong xã hội đa phần người ta thường áp đặt quan điểm nặng nề về giới tính, thì hình ảnh một thằng đàn ông mặc đồ màu hồng phấn thực sự khiến người ta cười cợt chế giễu. Nào ngờ, chục năm sau, giang hồ nhác thấy bóng áo hồng của cậu ta đều sợ té đái -_,-

5. Tiểu Hoa thích chơi Tetris. Thích thật sự đấy!!!

6. Mặc dù chi tiết “đã từng thật sự tưởng mình là con gái, vượt qua thời kỳ dậy thì sống không bằng chết” đã bị xóa từ lâu lắc, nhưng tui vẫn không kìm được tưởng tượng tình cảnh một bé trai tưởng mình là con gái đã vượt qua những ngày tháng lần đầu mộng tinh, mọc lông và vỡ giọng thảm thiết đến cỡ nào… ( ͡° ͜ʖ ͡°) Đùa thôi, một đám con nít nam nữ chơi chung với nhau là tự khắc chúng nó tìm hiểu giới tính của mình được rồi, chuyện lầm tưởng này hiếm xảy ra lắm, trừ phi là bị nuôi nhốt =))))

7. Cậu ta hay đọc truyện tranh nữa, cụ thể là Snoopy ( ͡° ͜ʖ ͡°)

8. Cậu ta nhất định không có thuộc tính “nữ vương” đâu.

9. Sau khi nghe Tiểu Hoa hát mấy làn điệu hí khang, chú Hai đã chính thức gia nhập vào dàn fan (toàn nữ) hùng hậu của cậu ta rồi!!!

10. Chương 29 phần 8, Ngô Tà nói: “Tao tin tưởng Tiểu Hoa tuyệt đối, mày không cần phải chọc ngoáy mối quan hệ giữa bọn tao, mày còn nói bậy nữa tao sẽ đánh chết mày.”

11. Tiểu Hoa có rất nhiều điện thoại di động, cả smartphone, lẫn stupid-phone. Nhiều khi thấy cậu ta suốt ngày bấm di động, thực ra không phải nhắn tin đâu, mà là đang chơi Tetris đấy (`・ω・´)

12. Cậu ta biết hưởng thụ cuộc sống, từ những thứ xa hoa cho đến những thứ tầm thường nhất, từ ấm trà triệu bạc trong nhà hàng cho đến cốc trà đá lề đường.

13. Cậu ta biết hút thuốc, nhưng không muốn trở nên nghiện thuốc. Thường xuyên nhắc Ngô Tà cai thuốc.

14. Cậu ta thích động vật nhỏ nữa. Nhưng do đặc thù công việc, không thể chăm chó chăm mèo. Trong nhà cậu ta có cái hồ nuôi rất nhiều cá.

15. Từ khi mạng xã hội thịnh hành, cậu ta cũng sống ảo lắm, nhưng không bao giờ đăng ảnh có mặt mình lên mạng.

16. Cậu ta hay thích đùa, nhưng thường thì, đùa xong không ai cười nổi… Ví dụ như câu giỡn Ngô Tà kia, “Xin lỗi, lỡ tay làm đứt mạch máu của cậu rồi”. ʘ‿ʘ

17. Cậu ta quen biết Hắc Hạt Tử đấy, quen thân hơn những người khác là đằng khác. Cậu ta là người đã giới thiệu Hắc Hạt Tử làm thầy huấn luyện cho Ngô Tà, đồng thời còn cho Hắc Hạt Tử mượn tiền mở cửa hàng và mượn tứ hợp viện (rõ đắt đỏ ở Bắc Kinh) để ở nhờ nữa. Nhưng Hắc Hạt Tử toàn trốn không trả tiền thuê nhà… 눈_눈

18. Cậu ta có thể đánh lộn, nhưng không thích giải quyết vấn đề bằng đánh lộn. Tên đồng bọn của Vương Bát Khâu trong lúc đe dọa đã nói, bản lĩnh uýnh lộn của cậu ta không bằng Nhị gia năm xưa, nhưng rồi ngay sau đó đám Vương Bát Khâu đều bị thủ tiêu cả. Khi cần, đương nhiên là cậu ta có thể tàn nhẫn, chẳng hề gì.

19. Vấn đề ăn uống của cậu ta không tốt lắm. Có những lúc chỉ ăn một chút hoa quả coi như là bữa tối. Cậu ta rất gầy và ngày càng gầy.

20. Mỗi buổi đêm cậu ta đều cần 2 viên an thần mới có thể ngủ ngon.

21. Bề ngoài cậu ta trông có vẻ như là 1 người thích ăn mặc chải chuốt, nhưng thực ra cậu ta không bận tâm đến quần quần áo áo cho lắm. Tủ quần áo cậu ta có cả chục bộ đồ giống y hệt nhau.

22. Hồi xưa cậu ta không dám kết bạn với bất kỳ ai, vì cậu ta biết, rồi sẽ có những lúc, cậu ta không thể bảo vệ được bạn mình, không thể ưu tiên đặt tính mạng bạn mình lên trên hết được, và như thế nếu người bạn ấy có mệnh hệ gì thì cậu ta sẽ rất buồn. Nhưng đến nay, cậu ta thực sự không lo sợ điều đó nữa, bởi cậu ta đã đủ mạnh mẽ để có thể vừa bảo vệ bản thân, vừa bảo vệ bạn mình.

23. Nhưng thực ra thì số lượng những người mà cậu ta coi là bạn bè cũng không nhiều.

24. Cậu ta có bản năng gà mẹ rất mãnh liệt (•̀ᴗ•́)و ̑̑

25. Cậu ta vẫn luôn xem Tú Tú như trẻ con. Còn bây giờ thế nào thì cũng không biết nữa ¯\_(ツ)_/¯

26. Cậu ta luôn cho rằng mình không phải người tốt, sau khi chết sẽ xuống địa ngục. Bởi thế nên cậu ta rất muốn bảo vệ sự đơn thuần của Ngô Tà, nhưng đồng thời cũng biết, Ngô Tà chỉ có một con đường duy nhất để trưởng thành mà thôi.

27. Cậu ta thích nghe tiếng mưa.

28. Chỗ ngủ chật hẹp một chút khiến cậu ta có cảm giác an toàn hơn, có thể kiểm soát được tất cả khoảng không gian xung quanh mình.

29. Nếu có một câu chuyện về Tiểu Hoa được viết ở ngôi thứ nhất, chắc chắn nội tâm cậu ta thổ tào cũng nhiều chả kém Ngô Tà là bao. =))))

30. Trong mắt Ngô Tà, bất kể bao nhiêu năm trôi qua, trải qua bao nhiêu mưa máu gió tanh gì, thì Tiểu Hoa vẫn là “cô bé” tinh nghịch năm nào.

writing prompts

1.

Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu.

Hiện tại là năm 2xxx. Từ vài trăm năm trước, Trái Đất đã không còn phân chia thành các quốc gia nữa. Một biến cố lớn đã xảy ra, khiến hơn một nửa số quốc gia trên tinh cầu đã bị hủy diệt, sau một thời gian rất dài trong hỗn loạn và chiến tranh, các ranh giới về quốc gia, dân tộc, ý thức hệ, tư tưởng chính trị đều bị xóa sổ. Sau khi ổn định lại, một hệ thống mới lại được xây dựng nên, những nhà cầm quyền mới lại yên vị trên ngai vàng của họ – bạn biết đấy, có những điều mà con người không hề thay đổi trong suốt hàng ngàn năm, đây là giống loài luôn cần một vị thủ lĩnh.

Tôi không thể kể nhiều hơn được nữa. Tôi là một nhà khoa học làm việc trong cơ sở nghiên cứu tối cao của hệ thống này. Năm ngoái, chúng tôi đã phát minh ra một bộ đồ có thể đi xuyên qua lỗ hổng thời gian. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng. Và họ cần một người tình nguyện để thực hiện một nhiệm vụ tuyệt mật.

Đương nhiên là tôi.

Họ nói, vì tôi đã từng phục vụ trong quân đội 5 năm, có đủ bản lĩnh và khả năng để thực hiện nhiệm vụ này, thay vì đám giáo sư trói gà không chặt trong viện nghiên cứu. Tôi thấy những lời này cũng hợp lý, lúc đó tôi vẫn còn khá trẻ, cộng với những gì tiếp nhận từ hệ thống giáo dục và bản năng được trui rèn trong quân ngũ khiến tôi vô cùng phấn chấn với nhiệm vụ này.

Tôi được trang bị một bộ đồ du hành thời gian, bộ đồ sẽ bảo vệ tôi khỏi tất cả những điều kiện môi trường bất lợi mà tôi có thể gặp phải, một hộp điều khiển được gắn trên cánh tay để điều chỉnh mốc thời gian, và có thể ngụy trang theo ý muốn.

Drabble 1

Trời mưa tầm tã. Ở ngoài ngoại ô, trong một ngôi miếu hoang rách nát.

Lý Tứ nằm vật ra trên đống rơm ướt vừa vất vả trộm được về từ một nhà nông trong thôn làng cách đó không xa, người hắn be bét máu, bên mạng sườn là một vết thương sâu hoắm, trông rất đáng sợ. Hắn uể oải nói:

“Thiếu gia, tôi đây chính thức thành thương binh rồi, ngài phải tự lo liệu đi thôi.”

“Vậy ta phải làm gì?” 

Người thanh niên bên cạnh hết sức nghiêm túc nói. Y mặc áo vải thô, nhưng dáng vẻ vẫn toát lên đầy quý khí của con nhà sang quý.

“Hừm… Đầu tiên chúng ta phải tìm cách nhóm lửa đã… Nhưng phải tìm được ít củi khô, củi ướt không cháy được…” 

“Ta đi quanh đây tìm xem.”

Nói đoạn, Diệp Anh đứng dậy. Một lát sau, y đem về một ít cành cây rụng vẫn chưa bị mưa ngấm ướt, thuần thục đánh lửa, đốt một đống lửa trại nho nhỏ. Vì căm miếu hoang này cả bốn vách đều không kín, gió luồn qua, thốc vào trong, y phải khó khăn lắm mới chắn được gió để đống lửa không bị dập tắt.

Có lẽ là do mất quá nhiều máu, Lý Tứ mê man một lúc. Diệp Anh thấy vậy, lại gần, đỡ hắn ngồi dậy, nói:

“Ta giúp ngươi cầm máu.”

Họ Lý ậm ừ vài tiếng không rõ nghĩa.

Diệp Anh cẩn thận lấy chiếc khăn tay sạch của mình ra thấm bớt máu trên vết thương, sau đó mới rắc thuốc bột. Rồi y xé một mảnh vạt áo dài, băng lại, cố định vết thương.

Lúc này Lý Tứ mới lơ mơ tỉnh, hắn nhếch mép nói: 

“Thế mà tôi cứ tưởng thiếu gia cậu nhóm không nổi một đống lửa cơ đấy.”

Diệp Anh đáp:

“Những lúc bị phụ thân phạt, nhốt trong cấm địa 7 ngày 7 đêm, cũng phải tự nghĩ cách xoay sở.”

“…”

Lý Tứ ngậm miệng, không nói thêm gì nữa.

“Tại sao những kẻ đó lại truy sát ngươi?” 

Lý Tứ xoa cằm nói:

“Chà, chuyện cũ ấy mà. Mười mấy năm trước, khi tôi còn là một thanh niên anh tuấn tiêu sái ngọc thụ lâm phong, chuyện phải kể từ em bán thịt con nhà đồ tể Lưu ở cuối xóm…… Chậc, thiếu gia cứ nhìn tấm gương tôi đấy, nợ gì thì nợ tuyệt đối đừng có nợ phong lưu, phụ nữ về bản chất cô nào cũng giống nhau, sâu thẳm trong tâm hồn họ là cả một con cọp cái đấy…”