Gửi đứa trẻ của 10 năm trước

Tôi vẫn chẳng thay đổi. Vẫn như một con thú bị đè nén và xiềng xích, vùng vẫy trong cái lồng sắt gai. Vẫn như Sisyphus không ngừng cố gắng đẩy tảng đá của sự bất an, cô đơn và hoảng sợ lên đến đỉnh đồi vào mỗi buổi sáng, để rồi trơ mắt chứng kiến tảng đá ấy lăn xuống đè bẹp mình vào buổi chiều tà. Có lẽ chỉ khác một điều là, tôi thành thật hơn. Tôi thôi không cố gắng dối trá rằng tôi yêu bản thân mình, như em lúc ấy. Tôi thôi không lạc quan một cách giả tạo. Tôi thôi không gắng tỏ ra hài hước trong cảm giác tệ hại của kẻ thất bại. Có lẽ là vì tôi đã mệt.

Nhưng tôi vẫn tiếp tục hoang tưởng. Những mảnh vụn ảo mộng đẹp đẽ vẫn luôn xuất hiện trước mắt tôi, từng giây, từng phút, cứ mỗi khi tôi thả lỏng mình. Mười năm trước, tám năm trước, em đã viết rất nhiều những mẩu vụn nho nhỏ ấy, hàng ngàn câu chuyện không bao giờ được hoàn thành. Em đã đặt niềm tin rằng, mười năm đủ để thay đổi một con người. Xin lỗi. Tôi không làm được.

Có lẽ những hoang tưởng đó vẫn luôn là ánh sáng hy vọng của chúng ta.

Mười năm trước, rất nhiều lần em thốt ra từ “chết” một cách dễ dàng. Rất nhiều lần em vẽ ra những cái chết đẹp đẽ, cũng mê mẩn những cái chết đẹp đẽ. Cái chết của Hector trước bức tường thành Troy. Cái chết của Yoshitsune dưới hàng ngàn cánh hoa anh đào. Cái chết của Ngu Cơ giữa bốn bề Sở ca. Đáng lẽ ra ngay từ lúc đó, phải có ai đó nhìn thấy em, nắm tay em, vực em dậy, vá lại những mảnh linh hồn đã nứt toác, bởi vì từ thời điểm đó, bóng tối đã bủa vây em rồi.

Nhưng để tôi nói với em, rằng cái chết thực sự là như thế nào. Cái chết trần trụi, đau đớn, lạnh lẽo, và, chẳng có gì cả. Không có xấu xí, không có đẹp đẽ. Xấu hay đẹp chỉ là vấn đề của những người còn sống. Chỉ là như vậy thôi.

Để tôi nói với em, mơ ước của em tôi đã thực hiện rồi. Tôi đã đặt chân đến Tokyo, đã ngắm hai hàng cây rẻ quạt trong khuôn viên Đông Đại, đã nhìn xuống ngã tư Shibuya tấp nập, đã bước trên thảm cỏ ố vàng giữa mùa đông ở công viên Yoyogi. Thế nhưng cảm giác không như chúng ta đã tưởng. Tôi xin lỗi, vì lúc này, tất cả những gì tôi cảm thấy là trống rỗng.

Tôi xin lỗi. Tôi thực sự không còn gì để nói nữa.

.

Nếu suy nghĩ quá nhiều trước khi viết, kết cục sẽ chẳng viết được chữ nào. Nên tôi cứ thử gõ đại ra vài con chữ xem sao.

Tôi được giao viết một bài tản mạn cho tạp chí, kể về trải nghiệm và cảm xúc của mình. Điều đó đồng nghĩa với việc, chẳng có tư liệu tham khảo nào, chẳng có câu chuyện xa xôi nào để vay mượn. Chỉ có mình tôi. Thực ra điều này đối với tôi còn khó khăn hơn viết một ngàn bài tư liệu khác mà tôi đã từng viết. Tôi làm tốt công việc tìm kiếm tư liệu, sắp xếp tư liệu, và xây dựng kết cấu bài viết. Thứ duy nhất mắc kẹt đó là khi được yêu cầu viết về cảm xúc của mình. Nó là một thứ hỗn tạp mà tôi không bao giờ lý giải nổi, hoặc giả, tôi vẫn luôn trốn tránh, không muốn đối mặt với nó. Tôi đã kẹt suốt cả tuần nay, một điều khá hiếm hoi trong 2 năm viết lách cho tạp chí này (đã 2 năm rồi cơ đấy, mặc dù không phải là quá thường xuyên).

Tôi dở tệ trong quá nhiều việc, một trong số đó là thể hiện bản thân mình. Như đã từng nói, tôi bị ám ảnh sợ xã hội và tự-tôn-thấp (low self-esteem). Cơn ác mộng này đã dai dẳng suốt từ rất lâu, có lẽ đến từ những cú sốc thời kỳ tuổi dậy thì, đến nay cũng đã mười mấy năm rồi. Nó lâu đến mức biến thành một phần của tôi, như những người khác đều nói, “tính cách”. Tôi cố gắng phản đối điều đó, nhưng những gì tôi thể hiện ra ngoài hoàn toàn trái ngược với ý muốn của bản thân. Chẳng có gì để nói nữa. Cuối cùng tôi im lặng, mặc cho mọi thứ bên ngoài nhào nặn con người mình.

Khi viết ra những điều này, cảm giác thật sự rất đau khổ. Nỗi sợ hãi này, nó không chỉ đơn thuần là ngượng ngùng, tránh né những tình huống xã giao bên ngoài, mà nó ăn sâu vào tận linh hồn tôi, khiến tôi vĩnh viễn quay cuồng trong cảm giác bất an vô tận, ngay cả khi chỉ qua một chiếc màn hình vi tính, hay chỉ qua một trang giấy trong một chuyên mục giải trí trên tờ tạp chí. Tôi thấy mình trong hình hài bé nhỏ, rúm ró, với mười đầu ngón tay mòn vẹt, đẩy hết những người xung quanh ra khỏi mình, và từ chối khi có người lạ tiếp cận. Chẳng có bất cứ thay đổi nào trong vòng mười mấy năm qua. Tôi nhấn chìm mình trong sự cô đơn và khủng hoảng. Tôi không phải người hướng nội. Thật sự.

22/12/17

Ở đây, lúc này, là 12:10.

Một cơn lo âu cồn cào đột ngột ập đến không báo trước, và tôi quyết định mình sẽ viết gì đó để cho qua sự cồn cào này.

Tôi đã ngủ hơn 10 tiếng một ngày suốt nhiều ngày nay. Một tháng? Hai tháng? Ba tháng? Nửa năm? Không nhớ rõ nữa. Mỗi buổi sáng là một sự tê liệt khủng khiếp.

Hơn một tuần kể từ khi tôi rời khỏi vùng an toàn nhỏ bé của mình.

Ngày đầu tiên, tôi nghĩ mình có thể thích ứng. Tôi có thể ngủ, xem ra là ổn. Nhưng không. Giấc ngủ với những cơn mộng mị triền miên chỉ khiến tôi không dám đối mặt với buổi sáng. Chính xác là tôi đã chạy trốn khỏi những buổi sáng, mất hàng tiếng đồng hồ để làm quen với buổi chiều, và khi tôi kịp thích ứng được với một ngày mới, thì ngày hôm đó sắp sửa trôi qua. Liên tục lặp đi lặp lại như vậy.

Cảm giác này như thế bạn nằm dưới một cái hố, thật cô đơn, lạnh lẽo và ẩm ướt, rồi bạn ngước lên nhìn mọi người vẫn khô ráo và hạnh phúc. Tại sao mọi người đều ổn như vậy? Tại sao chỉ mình tôi rơi xuống cái hố này?

Từ hơn một năm nay, tôi đã tự cắt bỏ nhiều niềm vui của mình. Không biết bắt đầu từ lúc nào, tôi dần trở nên uể oải, chán chường với những thứ mình từng yêu quý. Tôi từ chối việc suy nghĩ, tôi cắt bỏ dần tất cả những gì mình cho là “phức tạp”, với niềm hi vọng rằng mình sẽ thanh thản hơn. Tôi cắt bỏ cả những người tiếp cận xung quanh mình. Tôi đóng sập mọi cánh cửa, giam mình trong một chỗ, ngó ra thế giới bên ngoài, tìm mãi một cảm giác “an toàn”.

Thì ra là thế.

Ở đây tôi không có cảm giác an toàn.

Đương nhiên. Một nơi hoàn toàn mới, nhiều điều không biết, nhiều điều không hiểu, nhiều cạm bẫy đáng sợ, nhiều thứ mà tôi sợ hãi mình không làm được. Tôi khao khát muốn kiểm soát tất cả mọi thứ vì khao khát cảm giác an toàn, nhưng vì không thể kiểm soát được, tôi tự đóng sập chính mình.

Cuộc đời này lúc nào cũng bấp bênh như vậy, phải không?

.

Mình thương nàng theo cái cách một người con trai thương một người con gái, mình chỉ muốn nâng niu bảo vệ nàng mãi, mà còn chẳng được, huống hồ là phải chống mắt lên nhìn nàng cả đời làm chỗ dựa cho một ai đó luôn cần được chở che chăm sóc. :” ( Mặc dù mình biết loại người như nàng dễ chừng sẽ lao vào một ai đó luôn cần nàng chở che. 

Giá mà, nếu có thể, mình chỉ muốn nàng ở bên ai đó đủ mạnh mẽ và vững chãi, để bất kỳ khi nào mệt mỏi, nàng có thể tựa đầu vào, để người đó cũng hoàn toàn có thể giang cánh che chở nàng. Bởi mình nghĩ, cả đời nàng chắc hẳn vẫn sẽ mãi sống theo kiểu bạt mạng như vậy thôi. Nhưng ít nhất thì mình chỉ muốn nàng có những khoảnh khắc cảm thấy an toàn tuyệt đối, ỷ lại vào người đó, không phải cẩn trọng lo xa bất kỳ điều gì. Chỉ một vài khoảnh khắc thôi cũng được. 

.

Người ta nói cậu ta cô đơn. Đúng là cậu ta cô đơn quay quắt, nhưng lại luôn muốn ở một mình. Trông xem nơi cậu ta ở như cái pháo đài bất khả xâm phạm, nhưng nơi ngủ lại nhỏ xíu – cậu ta thích không gian chật hẹp một chút, vì nó đem lại cảm giác an toàn, dễ kiểm soát trong lòng bàn tay. Cậu ta sinh ra là người giàu tình cảm, nên sau khi trải qua quá nhiều, mất đi quá nhiều, mới càng khao khát kiểm soát mọi thứ trong tầm tay, thậm chí ngay cả chính bản thân mình. Loại người khắc kỷ này, thực ra chẳng cần ai thương, chẳng cần ai lo, chẳng cần ai bảo vệ. Ngược lại, vì trái tim vốn giàu tình cảm, nên theo bản năng, cậu ta mới là kẻ luôn luôn bảo vệ người khác – những người thân ít ỏi mà cậu ta dành hết lòng để chăm sóc. 

Cô đơn và khắc kỷ là phương tiện để cậu ta lèo lái giữa dòng đời và bảo vệ thế ngoại đào nguyên trong lòng mình.

Thực ra, nếu ở ngoài đời thực, thì hẳn là giờ này cậu ta đã lập gia đình, béo núc lên, thế là xong một đời, mình khỏi lo gì nữa. Nhưng lại không phải ở ngoài đời thực, nên cuộc sống như thế này chẳng bao giờ có kết thúc cả.

Người ta nói, cậu ta đeo quá nhiều mặt nạ, tháo không xuống được nữa. Thật ra, trong mắt mình, chiếc mặt nạ ấy đã tháo ra lâu rồi. Cậu ta sống, cực kỳ thành thực với trái tim mình. Còn bao nhiêu lớp mặt nạ đeo mỗi sáng để đối phó với cuộc đời có là gì cũng chẳng quan trọng, xuống sàn diễn rồi tẩy trang đi, là hết. Cái mặt nạ ấy cậu ta đeo lên mặt, không đeo lên trái tim.

Thực ra nhân vật này nếu nhìn theo hướng bi quan thì cũng buồn phết. Nhưng chả tội gì. Thiên hạ bi lụy khiếp. Đối với mình thì tuýp người như thế này sẽ là lý do để mình thức dậy mỗi sáng, là động lực để mình chiến đấu với cuộc đời. 

.

Còn một điểm quan trọng khác nữa là cậu ta chọt đúng fetish của mình 😂 Mình fetish nhất là tuýp khiêu khích mọi giới hạn về định nghĩa “giới tính”. Không phải về tính cách hay điệu bộ. Mà là về tư duy. Trong tư duy của cậu ta, ranh giới về khái niệm giới tính rất mỏng manh, hoàn toàn không có lối suy nghĩ đặc trưng kiểu alpha men “trai thẳng”. Tên nữ tính? Bố mày thích. Mặc áo hồng? Chơi tuốt. Mặc váy khi cần? Không lăn tăn tí gì. Giả gái nếu muốn? Chấp. Bị chửi là buê đuê đồng bóng? Ha ha ha. 😂 Tức là cậu ta có thể cực kỳ ga lăng lịch sự và dịu dàng với phụ nữ, nhưng nếu cậu ta đã liệt ai vào list kẻ thù thì không có chuyện nam hay nữ. Đánh con gái khi cần? Không ngại tay tí nào 😂

Điều này trái ngược hẳn với Nhị gia. Nhị gia là tuýp đàn ông phong lưu đa tình hào hoa thực sự, chứ cậu ta thì chả có đa với tình cái mịa gì cả 😂 Chỉ giỏi tỏ ra là vậy thôi 😂

Ác mộng

5h. Giải Vũ Thần mở choàng mắt.

Lại là một cơn ác mộng, dường như anh đã quá quen với những viên thuốc an thần mỗi tối và những cơn ác mộng triền miên. Thế nhưng lần nào cũng giật mình choàng tỉnh.

Anh không thể nhớ rõ ràng được nội dung những cơn ác mộng đó, nhưng chắc hẳn đó đều là những mẩu ký ức vụn vỡ nào đó thời niên thiếu. Khi lần đầu tiên biết đến mùi máu, hay khi người bạn đầu tiên vì mình mà chết chẳng hạn.

Anh cảm thấy tương đối hài lòng với cuộc sống hiện tại, dù nó khá là tẻ nhạt. Tuy vậy, có lẽ những ký ức này vẫn sẽ bám theo anh suốt cả đời, mà bản thân anh cũng chưa bao giờ có ý định vứt bỏ chúng.

Những cơn ác mộng triền miên đó có lẽ là một lời nguyền đầy ám ảnh, nhưng ở một khía cạnh nào đó, chúng lại vô cùng hữu ích. Chúng tựa như những nhát dao sắc ngọt cứa thẳng vào lòng anh, nhát nào nhát nấy đều đầm đìa máu tươi, nhắc nhở rằng anh đã từng mất đi những gì chỉ vì sơ suất của mình, hay sự ngây thơ của mình. Người ta nói, người họ Giải nổi danh cẩn trọng, nhưng tính cẩn trọng đó không phải thứ có sẵn trong bộ gen di truyền, mà phải trui rèn bằng máu thật, xương thật mà ra cả.