Thông báo: Nhà hoang!

Nếu ai có chút để ý thì chắc cũng thấy 1, 2 năm nay mình không úp đết gì ở đây cả, nguyên do là mình đã chuyển nhà sang chung cư xóm Liều từ lâu, cho nên nó đã bỏ hoang mọc rêu mọc mốc hết rồi :v

Ai lỡ bước chân vô đây, XIN HÃY VUI LÒNG TRỞ RA =’P

Bởi vì chỗ này sẽ trở thành cái nhà kho lẩu thập cẩm tả pín lù =’P

Mà nhiều nhất chắc là mình sẽ chứa truyện convert Quay Tay =’P

Mình ít khi đọc Quay Tay lắm, nhưng bị lọt hố mấy lần, nên quyết tâm đọc Quay Tay. Phải tội con Nokia cục gạch của mình ko load được wattpad, ko đọc được word, ko chạy nổi ebook, đành quăng hết lên blog này để đọc cho tiện.

Còn mấy cái hố đam mẽo kia chắc ngộ đuối rồi, tại ngộ ham hố quá =’P Riêng cái bộ Giấy trắng còn 1 tí, chắc một ngày đẹp giời nào đấy ngộ sẽ lấp nốt rồi bứng nó sang chung cư xóm Liều. Xóm nhà ngộ chính là cái chung cư rách Thế Đéo Nào tai tiếng đó, cái mê động Long Lĩnh toàn hầm hố ngàn năm không lấp nổi đó, thôi các nị đừng chờ đợi hay hi vọng gì vào ngộ cho lời ru thêm buồn =’P

Vậy nhá.

Ha ha ha, hết thất bại này đến thất bại khác, thật sự lỗi do mình không cố gắng, mình tê liệt và không làm gì cả, cho nên mình thất bại. Mình không yêu cầu cao, mình chỉ muốn cho qua thôi, mình bỏ cuộc rồi, mình chẳng có nhu cầu trẻo cao nữa. Mình chán ngán cái cảnh ngồi dưới đáy giếng, làm hết những bài kiểm tra này đến bài kiểm tra khác, để rồi nhận lấy kết quả rằng mình kém cỏi, mình không làm nổi cái gì ra hồn rồi.

Westworld

Độ này mình đang cày Westworld. Không có gì để chê cả, plot xuất sắc, âm nhạc xuất sắc, diễn viên cũng xuất sắc ;_; Quá nhiều vấn đề được đề cập đến trong phim và quá nhiều thứ để suy ngẫm ;_;

Mình chỉ muốn ghi lại một vài suy nghĩ lẻ tẻ về một vài khía cạnh của phim thôi.

*spoil alert*

Tiếp tục đọc

Có gì đó không ổn. Mình biết mình không ổn từ, có lẽ là vài tháng gần đây. Đó là một chuỗi những cảm giác hoang mang, bất ổn, bí bức, chán nản, tuyệt vọng và phẫn nộ. Và cả lo lắng. Chỉ 1 vấn đề con con như ngày mai phải dậy lúc mấy giờ có thể khiến mình lo lắng cả ngày.

Mình không biết diễn tả như thế nào, mình không biết bắt đầu từ đâu, giống như có một cái công tắc. Phụp một cái. Tối thui. Và mình loay hoay trong bóng tối, không biết phải làm sao.

Không, thực ra mình biết công tắc nằm ở đâu. Nhưng mình quá sợ để với lấy nó.

Trong đầu mình là một mớ bòng bong mà mình chưa bao giờ bóc tách ra được.

Làm thế nào để vượt qua cảm xúc tiêu cực và ý nghĩ tự sát

Những tâm hồn đẹp

Dạo gần đây trong group tư vấn cộng đồng của BMVN (link tại đây), tôi thường đọc được những post mong muốn được giúp đỡ để thoát ra khỏi cảm xúc tiêu cực và suy nghĩ tự tử, tự hại. Tôi thấy được mình trong từng câu chuyện của các bạn, bởi tôi cũng đã và đang vật lộn với chứng trầm cảm và những suy nghĩ tiêu cực, thậm chí cả ý nghĩ tự tử trong hàng năm dài. Vì thế, tôi muốn viết ra những kinh nghiệm cá nhân của mình, những thứ giúp tôi vượt qua những giây phút tệ hại trong đời với hy vọng rằng nó có thể giúp được ai đó. Vì đây là kinh nghiệm cá nhân cho nên có thể phù hợp với một số người, hoặc có thể không.

  1. Nghe hay đọc những câu chuyện truyền cảm hứng

Những…

View original post 3.721 more words

Một chút về Black Swan

Có một điểm chung giữa Black Swan và Bá vương biệt cơ, đó là cả hai đều cùng nói đến sự hoàn hảo của nghệ thuật diễn và người nghệ sĩ.

Bao giờ cũng thế, phim được chia làm hai trường đoạn khá rõ rệt, cuộc đời của nhân vật sau cánh gà sân khấu và cuộc đời của nhân vật trên sân khấu. Và đến cuối phim, khi hai trường đoạn đó cùng gộp vào nhau, trùng lên nhau, đó cũng là lúc họ chạm đến được sự “hoàn hảo”.

Hôm nọ mình có đọc một truyện mà trong đó, nhân vật luôn luôn tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng, và hoang mang giấc mộng này bắt đầu từ bao giờ? Điều này cũng ám ảnh với Nina như thế , nàng sống trong sự hỗn loạn giữa mộng và thực, không biết tự bao giờ?

Nina ban đầu, là một White Swan hoàn hảo trên sàn diễn. Dưới sự điều khiển và khống chế của người mẹ bị ám ảnh với sự hoàn hảo, nàng luôn luôn là một cô gái ngây thơ, trong sáng, căn phòng màu hồng với những con thú bông đáng yêu của nàng, sự rụt rè, nhút nhát của nàng, những lời nói đầy khuôn phép, lối cư xử dịu dàng, mẫu mực, giọng nói thỏ thẻ của nàng, tất cả. Nhưng đó chỉ là những gì nàng thể hiện.

Thực ra, nàng không phải là White Swan hoàn hảo đến mức ấy, ở ngoài đời. Thứ nàng thiếu, là con tim của nàng. Thomas đã chỉ cho nàng thấy điều ấy ở Lily.

Mình chưa bao giờ cho rằng Lily là hiện thân của Black Swan, hay Lily thực sự có dã tâm muốn cướp đoạt vai diễn Swan của Nina. Lily là phóng chiếu của tất cả những nỗi ám ảnh của Nina, là hiện thân của tất cả những ẩn ức của Nina. Lily là một cô nàng hồn nhiên, vô tư, tự do, phóng túng và cũng rất hoang dại, quyến rũ và nóng bỏng. Khi Thomas chỉ cho Nina xem một đoạn múa tập của Lily, đó là thứ duy nhất thuộc về White Swan mà Nina còn thiếu: một con tim thực sự hồn nhiên, đáng yêu, dù hơi vụng về, ngốc nghếch.

Nina đã sống trong sự hỗn loạn giữa thực và ảo từ bao giờ? Chẳng biết, nhưng có lẽ đã từ rất lâu rồi. Bên ngoài, nàng là một White Swan hoàn hảo. Nhưng trong con tim nàng, một Black Swan đang vùng vẫy muốn được tung cánh thoát ra ngoài. Bắt đầu ngay từ đoạn đầu tiên, trên chuyến tàu điện ngầm, nàng nhìn thấy một người con gái rất giống mình, trong khoảnh khắc, nàng đã nhìn thấy chính mình. Kể từ đó, những lần trầy xước da, những lần nàng tự cào xé mình trong vô thức, những ảo giác về một “chính mình” khác muốn giết mình, đó là Black Swan của chính Nina, vẫn luôn vùng vẫy đòi tự do cho cuộc đời của chính mình.

Lily, như một phóng chiếu của Nina về Black Swan, đã xuất hiện, và thả cô tự do, cùng với những đam mê cuồng nhiệt, phóng túng. Đêm hôm ấy, người đã cưỡng đoạt lấy nàng Nina trong sáng, không ai khác chính là bản thân nàng.

Nina đã phóng chiếu Black Swan trong cô lên Lily, hình xăm đôi cánh đen của Lily lại càng mang tính biểu tượng hơn nữa. Nàng luôn ảo giác rằng Lily là một kẻ dã tâm và muốn dùng mọi thủ đoạn để cướp đoạt vai diễn của mình. Thực tế, cả một vở Swan Lake thực sự đã diễn ra bên trong Nina mà trong đó, nghệ thuật chính là chàng hoàng tử mà cả hai nàng Swan đều yêu say đắm và muốn chiếm lấy về mình.

Đến đây thì cả hai trường đoạn hiện thực và sân khấu đã hòa làm một. Có vô số những biểu tượng cho thấy điều đó, liên tiếp những ảo giác của Nina, những ngón chân dính chặt vào nhau – tựa như bàn chân có màng của loài thiên nga, những chiếc lông dần dần mọc lên, và biến thành một đôi cánh tuyệt đẹp. Và thế là, Black Swan đã quyến rũ được chàng hoàng tử, và khiến trái tim nàng White Swan vụn vỡ. Black Swan đã giết chết White Swan như thế.

Cho đến khi nhìn thấy vết thương nơi ổ bụng, Nina mới hiểu ra tất cả. Nàng khóc, trong sung sướng tột cùng và cũng là đau đớn tột cùng. Nàng dâng hiến toàn bộ thân xác cũng như tính mạng cho tình yêu của mình. Đó là giây phút huy hoàng nhất, dù chỉ lóe lên một chốc rồi vụt tắt, nhưng đó cũng là sự hoàn hảo mà Nina đã nhìn thấy.

for a sleepless night

I’m writing this because every time I think about Bucky Barnes, I always want to write something down. This character, James Buchahan “Bucky” Barnes, he inspires me more than anyone. For me, he is not only “a favorite character” but more than that.
 .
I’m more a MCU fan than a comic fan, because of the relationship Bucky shares with Steve. Bucky Barnes is a perfect man who is sweet to the core. He naturally has the instinct to protect people. He takes care of his family, his friends, all the people around him. This man is naturally full of love, and always shares it, particularly to the poor little post-serum Steve. That why Bucky means so much to Steve, and that why now Steve used all his warm feelings and loves his had to protect Bucky no matter what. More than childhood friends, they are family. Family protect each others. A kind of person like Bucky gives me so much hopes and positive feelings, and I kind of jealous with Steve. Everyone needs a friend like Bucky, but sadly not everyone lucky enough to have one.
 .
The story of the Winter Soldier tore my heart apart. It was more than “a story”, and the Winter Soldier was more than “a character”, but for me, a (I’m not sure about this word in English) “symbolism”. He represents those heroic generations in the WW2, also represents those tragically generations in the Cold War and also, Vietnam war. I know Tony called him “Manchurian Candidate”, but I think he was more closely resemble to those soldiers who fought in Vietnam war in 1970s than Sergeant Shaw. I cried for that. (It was quite satirical because I see Captain America is the one who can easily be Manchurian Candidate, not the Winter Soldier.)
 .
Winter Soldier was a deadly weapon for over 70 years. But with only a simple word “Bucky”, there was something inside the Winter Soldier woke up. For the first time, I saw the weapon opened his mouth, questioned his boss: “The man on the bridge, who was he?” For the first time, I saw some quite strong feelings expressed in his eyes. “But I knew him”, he repeated over and over. And that was the moment when I realised the Winter Soldier was never an inanimate weapon, they just made him believe that.
 .
If we take a close look at the Soldier eyes in many scenes in Captain America 2, we can see his eyes were watery. It was so subtle of Sebastian’s performance.
 .
There are 3 levels of human awareness, the conscious, the preconscious and the unconscious. But we just simply imagine our awareness as a tree, which roots is the unconscious mind and the tree we see is the conscious mind. The roots are hidden beneath the ground. These are all of our feelings, thoughts, urges and memories, which keep influence our conscious and behavior and experience. And so, what the brain washing machine did was cutting down this tree, drilling deep down into the earth to effect the roots. But there was something deep down in Bucky’s soul that they couldn’t delete no matter what. This “thing” would never die, and no matter how many times the tree was cut down, it would feed the new seed, and the seed would grow. And that why they had to put the Winter Soldier in the cryo, prevent him from living as a human being, and kept erasing his mind from time to time. His living wills was too strong. His soul was too strong.
 .
If those “goddamned words” were the psychological suggestion to turn on “Winter Soldier mode”, then so does the name “Bucky”, to turn on “Bucky Barnes mode”. I remember tons of stories about the importances and sanctity of a name. “Bucky” was something so important to the Winter Soldier that when he heard that from Steve, something changed. Something had grown up from the ground. You only be “someone”, when you have a name. “Bucky” was the key to the freedom of his soul, which the Soldier desperately kept trying to find. The Winter Soldier was never an inanimate weapon, and now he found his name – his identity as a human being.
 .
In the Civil War, Bucky’s life in Romania only lasted for a few minutes, but for me it was hilarious. That was the Winter Soldier who swore that he would never ever kill anyone. The Winter Soldier who had found his identity as a human being, in exchange, had to face his nightmares every night. I’m sure since then he rarely had a goodnight sleep and was always fear of being watched. But still, he struggled to remember more. He went to the museum, to learn more about Captain America, Steve Rogers, and Sergeant James Barnes. Sad thing is, he knew he could never be James Barnes anymore after all the things he had done in the past, so that he called himself “Bucky”. “My name is Bucky”, he claimed. Not James. And he had his notebooks, in which he wrote everything in his mind to remember things, maybe happy memories, maybe terrifying memories, or maybe just daily routines details. This man’s living will was so strong and his courage that rocked me to my core. Not everyone can be brave enough to face their traumas and take the step forward.
 .
The camera only skimmed through his Romanian apartment only a few second, but wasn’t it so cozy? The Soldier was living in fear of being watched and being killed, so that he prepared to leave anytime. But still, his apartment was too cozy for a shelter. This was definitely not a shelter. There were thousands of amazing little cutie things in this apartment that made this place a home.
 .
This man understands the value of life and enjoys life and be grateful for living. He is a survivor.
 .
I will save this file and put it somewhere I can easily find, so that one day, whenever I feel upset, Bucky Barnes will give me courage to face all my problems.
 .
(I’m wondering why the hell I wrote this in English)